Lá rơi trên đùi em cũng sực nức hương buồn. Người đời có kẻ ngấm ngầm bảo bác ranh ma, xảo quyệt. Chơi là hóa thân vào tất cả, sục sạo rong ruổi vào tất cả các ngóc ngách và góc cạnh khác của sự tồn tại và diệt vong.
Giai điệu ấy ngân lên thường xuyên trong lúc tôi và thằng em ngồi xem hai trận bán kết Thái Lan-Mianma, Việt Nam-Malaysia. Suy ra bạn sai và bảo thủ. Sẽ đứng ngoài luồng đường to, chĩa ống kính vào những con người sống đời ấy và lưu lại những hình ảnh thú vị.
Ai giữ được tuổi trẻ không mang xe đi cầm đồ, ăn chơi, bồ bịch với những quí bà sồn sồn và đào mỏ những con nai vàng ngơ ngác… Hoặc là cứ đi lang thang. Bác tôi bảo: Chào chú đi con. Xôi em để trong lồng bàn.
Đơn giản vì tôi 21 tuổi và tuổi này là tuổi đến trường. Nhưng anh không quẹt diêm mà anh cứ ngồi đó. - Tôi rất mừng vì điều ấy.
Trong quá trình viết, có lúc tôi cũng bước theo gót nghệ thuật. Sẽ thôi cái cảm xúc của tuổi thơ bị tổn thương: Mọi người đều thần kinh, mọi người đều ích kỷ. Nhưng lúc đó hình như mẹ khóc.
Nói hơi trống không vì bằng tuổi, hồi bé lại học cùng lớp. Lúc đó bạn cho mình quyền cởi trói cho dòng chữ ấy tung tăng trong óc. Và khi bác xuống đề nghị tôi về giúp bác vì chị cả sắp lấy chồng, lại cũng để đưa tôi vào khuôn khổ, bố mẹ không phản đối gì.
Hoặc lúc phấn khích. 18 tuổi là được tự do. Nếu không muốn hơi tí bị nhắc: Bỏ truyện đi, ngồi vào bàn học đi con.
Tôi hơi để ý anh chàng, chắc lớn hơn tôi độ dăm tuổi, xử lí cái vỏ kẹo thế nào. Mẹ tôi nói chuyện với một người phụ nữ về thủ tục tiếp nhận tôi. Dùng hay không dùng thì có sao.
Cái vực của sự hỗn độn. thơ ơi còn hay nữa không - sao lòng cứ thấy mùa đông thế này - còn hay chứ vẫn còn hay - bằng không đưa đẩy bàn tay phí hoài - thơ ở trong tớ ở ngoài - cả thơ cả tớ lạc loài bên nhau - thơ đau tớ cũng đau đau - thơ buồn tớ cũng mau mau buồn buồn - hai tay thơ bắt chuồn chuồn - biết đâu tớ cũng lìa nguồn mà xa - thơ ơi thơ có phải là - nỗi oan chẳng thể thật thà giải duyên - tình yêu là kẻ tật nguyền - lắp vào những miếng hão huyền nhân gian - cũng còn nhiều chuyện phải bàn -vốn nhân cái dịp bầy đàn lung lay Mà dần dà đâm quen, bạn viết mà không biết nó có hay không.
Sẽ thôi cái cảm xúc của tuổi thơ bị tổn thương: Mọi người đều thần kinh, mọi người đều ích kỷ. Ngồi bên trái tôi là một người khá điềm tĩnh, ít reo hò. Đã không ít lần phân tích các lí do mình ngại dùng tiền.