Cũng chẳng nhớ được nhiều. Thật ra, tôi cảm thấy khó chịu lắm khi thỉnh thoảng lên mạng thấy những kẻ chỉ gặp vài trường hợp tiêu cực đã dám phủ nhận cả một bộ phận con người. Cháu đừng nghĩ là cháu quan trọng.
Ừ nhỉ, sao bạn lại làm thế nhỉ? Bạn thu thập đủ thông tin để viết rồi chăng? Bạn biết điệp khúc đến đây là lặp lại chăng? Hay bạn bỗng quên sự hiện diện của tất cả xung quanh? Bác lại theo xuống: Thức ăn bác để trong chảo, nồi cơm phải cắm lại cho nóng. Tay bạn phải rướm máu một chút mới oai (lúc đó bạn đã biết Aids là gì đâu). Nơi mà tôi chưa đến một mình bao giờ.
Chính sự hiện sinh của nó (chứ chả nhẽ là thượng đế) tạo ra cái xã hội phải có đạo đức và đủ thứ hầm bà lằng mà chúng ta đang có. Cái này thì họ hơi nhầm, đơn giản là vì họ không có tầm nhìn xa. Thực sự là bác rất bực vì cháu không tôn trọng mọi người.
Anh đang hạnh phúc. Còn muốn độc lập thì phải thông minh, rất thông minh để sinh tồn trong muôn cạm bẫy tâm lí mà người đi trước cố tình hoặc vô tình tạo ra. Đầu tiên mẹ hỏi: Con tự viết à? Tôi chỉ cho mẹ xem tên người viết ở cuối bài.
Híc, đã hai năm rồi, ta vẫn là một thằng nội trợ tồi. Bạn sẽ thôi ngạc nhiên khi nhận ra đó là sức mạnh tinh thần của đam mê. Quả thất vọng khi xung quanh thường coi truyện là một thứ xa xỉ.
Mẹ: Độ này con có ngủ được không? Tôi: Im lặng. Câu chuyện có vẻ như vầy. Như đã nói, độc giả rất lười tìm đọc sản phẩm chưa có thương hiệu.
Trước đây, nếu bạn đột ngột bỏ đi thì mọi người sẽ lại huy động lực lượng tìm cho bằng được, rồi chắc sẽ họp gia đình và tổng phê bình. Chẳng cần gì nữa cả. Nó to gộc, bướng bỉnh và đang tuổi lớn nên suy nghĩ còn hỗn loạn, nhìn mọi vật theo hiện tượng.
Thiu thiu chứ không sáng choang lõa lồ đôi mắt như khi ngửi thấy mùi kim khí trong những cục từ. Như những lúc tôi không cần em. Nhà con chẳng thiếu thứ gì nhưng con về mang quà thế, mọi người vui lắm.
Đôi lúc là lạ một cách ngộ nghĩnh và khó hiểu. Không hiểu sao ông ta phán ngon ơ như vậy. Cái đó sẽ làm chị gặp nhiều gian nan trong cái nghề này.
Và cố sống tốt đến chừng nào còn có thể. Câu chuyện có vẻ như vầy. À, à, chúng tớ lại đấu tranh chống lại vì chúng đe dọa tự do của tớ.