- Quả là một giấc mộng tuyệt vời. Vài ngày sau, trong một cuộc cãi vã với vợ, ông ấy đã lên cơn đau tim và không bao giờ tỉnh dậy được nữa. Ngồi trên bức tường thấp bao quanh ngôi nhà của mình, Bansir đưa mắt buồn bã nhìn ngôi nhà và cái xưởng làm việc trống rỗng của mình, trong đó chỉ còn chỏng chơ mấy thanh gỗ và một chiếc xe ngựa đang đóng dang dở.
Nhưng tôi không rút ra được bài học nào cả. Ông níu một người lại hỏi, người đó đáp: - Anh là một chàng trai trẻ biết tiết kiệm và không phung phí hết số tiền kiếm được.
Hãy mang cho cậu ta một bát nước. Mạnh mẽ và cương quyết, chàng thúc lạc đà sải bước theo con người uy nghiêm dẫn đầu đoàn lữ hành ấy. Mathon chỉ vào một chiếc nhẫn bằng xương bò được chạm khắc rất đẹp và nói tiếp:
- Những suy nghĩ của tuổi trẻ là những tia sáng rất mạnh và tỏa đi rất xa đấy! Nó sẽ giúp cháu định hướng và thực hiện hành trình cuộc sống. Cơ hội không chờ đợi ai bao giờ. - Tâu bệ hạ! Thần chỉ là người đầy tớ hèn mọn của bệ hạ để Người sai khiến.
Nhưng mỗi ngày trôi qua thì sự túng quẫn của con càng bức thiết hơn. Tôi chỉ mong ước làm sao để nó chứa thật nhiều tiền và trở nên nặng trĩu. - Này anh Rodan ơi! Đây là một việc đáng để bàn bạc đấy, và anh rất khôn ngoan khi đến trao đổi ý kiến với tôi.
Ông Arkad âu yếm đặt bàn tay của mình lên đầu Nomasir và nói: Và chắc là không ai có thể cho mượn tất cả tài sản của họ, ngay cả đối với người bạn thân nhất của mình. Chứng kiến cảnh tượng ghê rợn đó.
- Với tư cách là một thần dân luôn hết lòng với đức vua Sargon vĩ đại, tôi đến đây, đứng trước tất cả các bạn để thực hiện nhiệm vụ nhà vua giao phó. Anh ấy đang dắt ba con lừa chất đầy rau quả đi ra chợ. Người đó dự trù sau khi mua xong sẽ cho dựng ba guồng nước để đưa nước vào mảnh đất ấy, biến nó thành đất có thể trồng trọt được.
Tôi đến đây cũng không phải để vay vàng, mà là vì cần tới những lời khuyên khôn ngoan của anh. Sự phát triển của cả thành phố rộng lớn này đều chỉ do bàn tay con người vun đắp. Đối với người cho vay, ông ấy lấy anh để làm vật chứng vay tiền đấy.
– Cuối cùng thì anh cũng bị đánh gãy xương thôi. Công việc đã giúp tôi gượng dậy sau những nghịch cảnh của cuộc đời. Anh vẫn còn khối vàng ra đó!".
Bẵng đi một thời gian, ông chủ trang trại lại tìm đến tôi và thuật lại chuyện một người khách phương xa cho biết, ở quê của ông ta có nuôi những bầy dê rất kỳ lạ. Công ty này xuất bản tập bản đồ đường bộ đầu tiên của nước Mỹ và Canada. Anh thấy đó, con bọ này có lẽ phải nằm mãi mãi trong cái hòm của tôi.