Ở đây, bạn thấy bệnh tinh thần của bác còn nặng hơn của bạn. Chẳng phải họ đang tìm đến những sự thoải mái cho nhau như mong muốn của tôi đó hay sao. Có lí do cũng không khóc.
Ở Tây hay ở Ta đều thế cả. Làm một chuyến du ngoạn Đà Lạt đi. Tôi chợt nhớ câu chuyện cô gái muốn gọi đôi khỉ ra xem trong mùa giao phối bằng mấy hạt lạc.
Nhưng bác ơi, cháu phải sống để bác không phải làm thế. Cả hai đều không biết những sự ngắt cụt cảm hứng có thể dẫn đến lãnh cảm. Với cái nhìn ấy, sống trong nhà, nó cũng bất mãn chẳng kém gì tôi hồi bằng tuổi nó.
Đầu mùa hoa sữa nở rộ khắp nơi. Vậy mà em chỉ bảo: Em chịu!. Rỗng bên ngoài và rỗng cả bên trong.
Hắn cũng đang không cảm nhận được. Vì họ, người lớn, nói chung, có lẽ, luôn cảm thấy việc động chạm đến mình là xúc phạm. Có những kẻ không đến sân vì nghệ thuật sân cỏ, niềm đam mê trái bóng hay một điều gì đó tử tế.
Trẻ con hay người lớn. Nên bất cứ kẻ nào có ý định ngăn chặn mục tiêu tối thượng và cao cả đó của tôi là đi ngược lại lợi ích chung của nhân loại. Nhưng đến lần thứ ba thứ tư điệp viên báo về thì chắc bác gái cũng thấy mình tự nhiên cho thằng nhỏ một cơ hội phạm pháp.
Bác mà hút một điếu thì cháu bỏ học một buổi. Tôi hy vọng việc sớm nhìn nhận ra điều này sẽ làm chúng ta hành động cùng nhau sớm hơn để loại bỏ dần sự ngu dốt cho nhau. Đơn giản là vì từ nhỏ tôi đã đọc nhiều hơn, tuổi thơ tôi rộng mở hơn mà suy nghĩ biện chứng hơn.
Sở dĩ những kẻ có tài nhưng không có thiện tâm cũng không thoát nổi bất hạnh là vì họ sớm muộn cũng bị quả báo, phản bội từ chính những kẻ thân thích, máu mủ nhất. Thái độ đó làm cho cảm quan phong phú thêm và đời sống gay gắt quá mức dịu đi. Nhưng nhiều năm qua, tôi không có điều đó với phụ nữ.
Bạn muốn dấn thân, muốn vắt kiệt mình bằng cách phun trào không nguôi nghỉ những luồng ý nghĩ (qua các truyện khác hơn là dạng viết khá cụ thể này). Cũng dễ hiểu, đã bon chen thì mấy ai còn sáng suốt. Con người không được giáo dục đủ và rộng để đủ sức chia sẻ và lan tỏa giáo dục.
Bên phải là bụi cây, bụi cây, rồi đến bể bơi. Đơn giản bởi đời sống vốn dĩ đã quá tàn nhẫn. Sẽ biến cái gông thành cái vòng đeo cổ hạt cườm.