Trong tuần lễ bày hai con chuột đó ra, số hàng bán được tăng lên năm lần. Chúng ta đã cho ông hay trước rằng công việc ông làm chỉ tạm thời thôi. Rút cục là ông không nặn được của tôi đồng nào hết, vì tôi bỏ ra đi, tởm cho cái lòng tham của ông.
Nhưng các em nên dẹp những lá khô này đi, cho nó khỏi bén cháy. "Xin ông Edward Vermylen chú ý. Tánh tò mò của bà bị kích thích.
Đó là cuốn thứ nhất trong loại ấy. Vì người nào không còn lấy một nụ cười để tặng kẻ khác, người đó cần nhận một nụ cười hơn ai hết. Anh kinh nghiệm cả vạn lần hơn nó.
Một người bán hàng chịu nai lưng 14 giờ một ngày nữa. Bà làm việc cực khổ, nhịn ăn, nhịn mặc, đi chân không, để dành tiền cho con học âm nhạc. Nhưng Hoàng đế nói: "Có cần chi điều đó".
Họ hiểu rằng nếu có công việc thì chúng tôi tất giữ họ lại. Số đó còn dưới sự thực, vì tất cả sự thành công lạ lùng của ông đều nhờ tâm tính ông, duyên kín của ông. Tới nửa đêm tôi xin phép ra về.
Bạn tưởng ông Hurock tranh biện với va sao? Không, ông đã biết từ lâu rằng dùng lối đó với đào kép không được. Mỗi lần ông mới làm quen với ai, ông hỏi tên họ người đó và cách viết ra sao. Có nhiều bà muốn gây mỹ cảm, tiêu cả một gia tài để đắp vào thân những nhung cùng vóc, đeo vào mình những vàng cùng ngọc, mà hỡi ơi, quên hẳn cái bộ mặt của mình đi, bắt nó mang những nét chua ngoa và ích kỷ.
Tại tỉnh Springfield, là nơi gia đình Lincoln ở, có 11 ông luật sư. Phép lịch sự cần thiết cho hôn nhân cũng như nhớt cần cho máy chạy. Thế là tôi đã nhận được một tiếng "Phải" rồi.
Nhiều khi muốn cho một người mắc bệnh càu nhàu kinh niên nguôi cơn giận chỉ cần có một người kiên tâm hiểu họ, chịu làm thinh nghe họ, để họ mặc tình phùng mang, trợn mắt như con rắn hổ, phun ra ngoài cái nọc độc nó làm cho họ đương nghẹt thở. Cho nên họ bất đắc dĩ phải vâng lời, càu nhàu, oán hờn. Được 2 năm, chịu không nổi, rồi một buổi sáng, không điểm tâm, bỏ nhà ra đi, cuốc bộ trên 20 cây số về thăm bà mẹ làm quản gia cho một chủ điền.
Người Hòa Lan, trước khi vô nhà, phải cởi giày ra, để ở bực cửa. Ông nói trong một bức thư: "Tôi đã nhận thấy rằng muốn cho tội nhân hợp tác với và trở lại con đường lương thiện thì khen những sự gắng sức của họ, có hiệu quả hơn là rầy, phạt họ". Các nhà chính trị Đức hoảng sợ.
Bạn nên nói như John Wesley khi ông thấy một người say rượu lảo đảo ngoài đường: "Nếu trời không thương, thì ta cũng đã như người này". Sau khi diễn thuyết một hồi lâu, Lincoln bắt tay ông bạn già, chúc ông ta bình an và mời ông trở về Illinois, chẳng hỏi ý kiến ông ta một chút chi hết. Giá tôi có thết tiệc một vị Hoàng hậu thì anh cũng tận tâm đến vậy là cùng.