Nhưng thấy cũng hay hay. Bác không rõ cháu đi đâu. Bởi vì những sự tiêu cực, những sự trái ngang, hèn hạ và phản bội không làm tôi ngỡ ngàng.
Nhiễm thói ấy mất rồi. Bạn vội lén lút mang sang đưa cho bác. Ngỡ là giữ được tuổi trẻ bằng những thứ luân lí bản thân thực hiện không tốt.
Lại còn những câu buồn (cười) của tiền bối: Ai nói gì thì nói nhưng phải tin vào mình. Hơi buồn cười, bị hại cần sự tha thứ của bị cáo. Bác trai thì có hội cựu chiến binh và những bài tập tự chăm sóc sức khoẻ của mình.
Nhưng lí trí dạy tim tôi phải muốn. Cả đời tôi hầu như không quay cóp và một đôi lần làm chuyện đó khiến tôi nhắc mình suốt. Một bữa cơm tối, bố mẹ cãi nhau, bố đập tan mâm cơm.
Còn khoảng không giữa cái bàn và trần nhà đôi khi có một vài con muỗi bay bay. Nhưng bởi vì không biết giống thế nào. Các chú bảo: Mày còn đứng đấy làm gì?.
Sự giáo dục không không linh hoạt ấy khiến con người trở nên ích kỷ, rất ích kỷ. vì không phải không có lúc chỉ là trò chơi đồ hàng ngô nghê của những đứa trẻ bố mẹ hành nghề luật Nói nhiều câu làm cả nhà bật cười.
Lúc này, mục tiêu của bạn chỉ là viết, gõ và gửi lên mạng cho xong một giai đoạn. Ông đặt tay nàng lên vành tai và nói: Anh muốn thú nhận với em một điều. Vì thế, bạn chỉ chơi với chúng thôi.
Của một thân xác đặc. Vì người tranh luận luôn lái vấn đề trệch khỏi lôgic của nó. Còn học phải theo chương trình, ta đã mất hết căn bản (và không phải ta không có lúc tìm thấy sự thú vị trong sự mất căn bản giữa nền giáo dục này).
Thế đã đầy áp lực và đầy niềm mặc cảm phản bội, vô ơn rồi. Nếu quên, anh sẽ không bao giờ thèm viết cho họ nữa… Bố mẹ con cũng buồn.
Họ không phải thiên tài, và họ cho rằng thiên tài (thơ) của chả làm nên được cái gì, thế là họ không cần quá bận tâm đến điều đó. Vì tí nữa, bác tôi cũng đến xin xe cho tôi về mà thôi. Tôi nhất quyết không đi.