Suốt đêm đó tôi thức để khắc chữ, cho dù lưng của tôi mỏi nhừ, mùi của muội đèn dầu làm đầu tôi đau nhức và hai mắt lờ mờ nhìn không rõ chữ. Ông thắc mắc không hiểu tại sao một ông hoàng quý phái, sang trọng như thế lại đành lòng nhìn cảnh trừng phạt thảm khốc ấy, và đùa cợt vui vẻ cùng với những người khác. Cậu phải tìm cách để họ muốn mua mình.
- Thu nhập chính là vấn đề quyết định! – Bansir ra chiều tâm đắc. Anh nên nhớ thuộc lòng câu nói này nhé! Bởi vì, nó cũng là bí quyết thành công của tôi đấy. - Bà ấy có xin ý kiến của anh về việc sử dụng số tiền vay đó không?
- Người phụ trách đáp. - Cháu có thích nghe ta kể chuyện ông nội đáng kính của cháu và ta đã hợp tác làm ăn như thế nào không? Hỡi Arkad! Hãy nói cho ta rõ bí quyết nào để con người trở nên giàu có? Bí quyết đó có thể truyền dạy cho mọi người được không?
- Vâng! Con muốn lắm chứ, nhưng con không thể rời khỏi chỗ này được. Điểm này cũng được tất cả mọi người hoàn toàn đồng ý. Đối với công trình này, nữ hoàng Semiramis được xem là người có công đầu tiên.
Trong tình cảnh đó, ngược lại với mọi người, Megiddo và ông đang nôn nóng chờ đợi cơ hội chứng tỏ năng lực làm việc của mình với những người đến mua nô lệ. – Tôi luôn cầu chúc bà được bình an và hạnh phúc. Các bạn hãy vươn lên và mạnh dạn thực hành các phương thức làm giàu trên, hoặc lựa chọn một trong những cách phù hợp với hoàn cảnh của mỗi người nhất.
Nhưng tại sao cuối cùng túi tiền của mọi người vẫn xẹp lép như nhau? Vậy các bạn có bao giờ thắc mắc về vấn đề chúng ta thường gọi là “những chi tiêu cần thiết trong cuộc sống hàng ngày" không? Vừa mỉm cười khoát tay chào những thực khách khác ở trong quán, Dabasir vừa nói với Tarkad: – Chúng ta hãy lắng nghe tiếng hú của những con chó hoang kia.
- Nếu cháu giàu có như ông, cháu sẽ sống theo cách của một ông hoàng. - Thế thì hãy bắt con lừa làm thay công việc cày xới của con bò. Nó đã giúp tôi có được sự thành công như hôm nay đấy.
Tôi sẽ để lại đây người nô lệ thông minh và hiểu biết nhất của tôi. Sự phát triển của cả thành phố rộng lớn này đều chỉ do bàn tay con người vun đắp. Tôi vừa mới cưới vợ.
- Con trai à! – Cha tôi bảo. Tôi đã biết cách đi tới Smyrna để mua những tấm thảm với giá rất thấp do những người nội trợ dệt. Sau đó, anh ta sẽ phân mảnh đất ấy thành những lô nhỏ và bán cho những người cần xây nhà và trồng trọt.
Họ vẫn nghèo đói, vất vả và lam lũ, có khi suốt cả cuộc đời vẫn không thoát khỏi cuộc sống cơ cực đó. Tôi đã tha hồ cho tiền những kẻ ăn xin; đi sắm những đồ trang sức đắt tiền cho vợ tôi và mua những thứ mà tôi hằng mơ ước. Cháu sẽ mặc những bộ quần áo sang trọng và đeo những trang sức quý báu nhất.