Bù lại, nó có một bàn chân hình hơi vuông, chính xác hơn là hình thang cân to bè. Có lần bạn tự hỏi phải chăng đó là hạn chế của mọi kẻ cô đơn. Nhường nhau nhiều khi chẳng ai được ăn.
Chính em đã từng bảo như vậy còn gì. Tình yêu bao giờ cũng mới. Mai là giỗ mẹ chồng phải mua con gà.
Anh ta cố gượng một nụ cười trên môi như trận mưa cuối tưới lên những hạt khát. Bạn vói tay tắt chuông báo thức và nằm chờ có thể ngủ tiếp. Tôi cũng không định tả cảnh sở thú.
Và yên tâm chúng ta đã đủ vất vả để phó mặc số mệnh cho nhà nước. Nhưng bác với cách sống của mình, cũng chỉ là một hành khách trên chuyến xe lịch sử. Lại đánh một canh bạc nữa.
Nhưng bạn lại không đủ thời gian lưu tâm đến những công việc bình thường. Hãy vừa tưởng tượng vừa ghi nhớ để khi có cơ hội sẽ nhai lại nó bằng câu chữ. Chỉ là những cái theo qui luật, cơ sở nào đó, sẽ đến.
Sáng tạo cũng là một công việc không thể thiếu sự tỉnh táo và đứng ngoài nó. Hãy làm một chút miêu tả về âm thanh phố xá. Mà những điều đó cũng chẳng làm bạn rầu lòng.
Từ đó, những lối mòn suy nghĩ và hành động dần hình thành. Rốt cuộc, ta vẽ để làm gì. Còn khoảng tháng nữa mới mua được quyển tạp chí hội họa tháng trước.
Thế vi phạm thì sao nào? Dạ. Và cả sự hoang mang rằng mình ngộ nhận. Bạn như một hình khối kết lại bằng nước muốn sụm xuống thành một vũng và bay hơi đi.
Tôi như một con thú bị bầy đàn xua đuổi vì không ăn thịt. Tạo nên sự tạm ổn kết hợp với khả năng phá vỡ cái tạm ổn để phát triển đến mức cao hơn. Từ bé bạn đã khó chịu nhất với việc cứ bị sai đi mua thuốc lá mời khách trong khi lúc nào cũng bảo trẻ em đừng này đừng kia, cái này có hại, cái kia có hại.
Hoặc không đủ bản lĩnh cũng như hiểu biết để tiếp xúc với vô số loại người giống mà rất khác. Bắt đầu từ đâu? Từ cái ngay trước mặt: Tờ lịch. Học tốt và nên người? Là một nhà thơ thiên tài và để có được danh hiệu ấy, bạn phải âm thầm nhẫn nhục trong nhiều năm, như thế đủ chưa? Bác gái nói Bác chỉ cần cái danh tiếng.