18 tuổi là được tự do. Hồn nhiên đến đáng sợ. Nhiều đến độ mà có lúc bạn cảm giác như âm thanh không đi từ ngoài vào mà như phòi từ óc, từ thất khướu ra.
Đôi lúc anh cảm thấy bị xúc phạm nặng nề trước những kẻ đồng hành coi nghệ thuật anh đeo đuổi là một mục tiêu thắng thua bất chấp thủ đoạn. Cái mà là một người thì đứng ở vị trí nào cũng có quyền nói. Đừng thuyết giáo vô ích.
Sự thật và những khái niệm luôn bị đánh tráo và lạc hậu. Cả đời tôi hầu như không quay cóp và một đôi lần làm chuyện đó khiến tôi nhắc mình suốt. Tẹo tôi sẽ đến lớp ngồi dù vẫn không có tên trong danh sách lớp mới.
Theo một cách của riêng em. Bởi vì những sự tiêu cực, những sự trái ngang, hèn hạ và phản bội không làm tôi ngỡ ngàng. Và không thay đổi mục đích dù nó đúng hay sai.
Sao lại xé sách hở con. Tôi chỉ ngắm nhìn và nghe và ngửi chúng tôi. Sự quên tỷ lệ thuận với rủi ro.
Chúng ta cùng bắt chước nhau và vô thức tốt hơn từ đó. Và với nhiều người, học không có gì ngoài nghĩa đến trường và ngồi vào bàn. Là thích cái gì thì làm cái đấy.
Tôi cất tờ giấy vào cặp. Và vì thế, nó mạnh hơn. Tôi, nó, không cần ai gọi cũng có thể vùng dậy ngay khi có việc cần.
Những người như các chú không nhiều nhưng lại hay gây ám ảnh. Họ cũng đủ tự trọng để tự lực cánh sinh. Con mèo lại sán vào tôi.
Bạn muốn về nhà viết quá. Tại tối qua con đi mua bánh khoai (tối qua thấy ngột ngạt, thế là kiếm cớ ra đường đi mua bánh khoai mà lang thang). Bạn giật tung hết dây nhợ, mặc kệ máu tứa ra.
Một người theo ngành sư phạm sẽ không còn ấp ủ ước mơ ươm mầm trẻ thơ. Tự mình biết riêng mình thực sự có loanh quanh luẩn quẩn không. Nó là đầu đàn cho thế hệ sau, là cái mà các em nó nhìn vào, là trưởng chi, là đứa sẽ thay bố tôi rồi bố nó làm trách nhiệm với họ mạc.