Về nhà, bác bảo cháu: Cháu lành quá. Em thấy anh cũng tội nghiệp như cô bé ấy. Chơi là cho tất tần tật biết tuốt tuồn tuột về mình mà cũng là để chẳng ai hiểu một tí gì.
Sao không thử ví ngược lại họ với công việc của ta. Có lẽ nên vào nhà vệ sinh, rửa mặt và tè một cái, bạn sẽ sảng khoái hơn và kể câu chuyện một cách khoáng đạt hơn… Đó là cái con người có thể làm được nếu biết diệt dốt.
Cái mà là một người thì đứng ở vị trí nào cũng có quyền nói. Dù không phải lúc nào cũng khổ đau. Và xã hội nó đâm ra thế này.
Để làm sáng tỏ sự cần thiết, lợi ích của việc đọc cũng như tự tin về công việc của mình. Và với đòi hỏi của thời đại, như vậy mới có thể coi là bình thường. Làm gì có vì cái gì ngoài bản thân.
Và bạn có quyền viết cái bạn viết. Nhà văn ngước lên và thấy đôi mắt đầm ấm của vợ. Thế là một hôm ngồi ngáp dưới quầy hàng ế khách, thấy bác trai khoan thai bước ra khỏi cửa, rẽ trái (bên đó là hàng nước), bác gái bảo: Bây giờ cháu nói thế nào bác trai bỏ thuốc lào được thì bác cho là tài.
Chuông điện thoại reo. Đều ngập trong nước mắt nhân gian. Khi mà trước hôm thi đại học một ngày, mẹ dẫn tôi đến nhà một ông thầy.
Hôm trước trốn mẹ đá chơi một trận mà chân còn tập tễnh đến hôm nay. Cái hy vọng đặt ở ham muốn lao động, chia sẻ và thưởng thức nghệ thuật của loài người vẫn còn. Ác cảm với những từ nhân loại, đạo đức (và những gì mà nghĩa của nó hoàn toàn vô tội) xuất phát từ ác cảm với những nhà đạo đức giả hay nói đến sự vì nhân loại.
Chỉ hơi rờn rợn và xa cách. Hồi lâu, nàng bảo: Anh có chuyện buồn gì thế?. Ngồi giữa không khí thanh bình của cuộc giải lao.
Điều khiển trẻ em bằng các trò chơi, công cụ hiện đại. Đầu và da mặt bạn mát lạnh. Hôm qua nghĩ cái gì nhỉ? Đã nhủ cố nhớ còn viết mà chúng lại còn thích chơi trò ú tim.
Không phải không có lúc tôi giận bố nhưng khi trải qua những cơn đau tôi mới nghĩ chắc bố cũng có nhiều cơn đau như thế. Điều này rất dễ hiểu và càng dễ hiểu hơn khi đây đang là thời đại của sức mạnh trí tuệ. Thầy có vẻ tốt nhưng nhu nhược.