Đôi lúc bạn tiếp xúc với người giàu có và nổi tiếng, thì việc của bạn lúc ấy không phải là đứng đó để run hay hồi hộp. Âm thanh duy nhất mà các thính giả của tôi nghe được là một đoạn nhạc cứ hết to rồi lại nhỏ, mà chẳng kèm theo một giọng nói nào. Tôi, bạn, chúng ta đã phải làm việc ngoài giờ để có tiền học đại học, rồi phải làm ngày làm đêm để thăng tiến trong công việc.
Bob mất trong lúc đang ngủ vào một chiều cuối thu ở Florida, chỉ vài ngày sau khi anh đứng ra tổ chức lần sinh nhật thứ 60 của tôi ở Washington. Ngay lập tức, Sam tạo được sự thân thiện bởi câu chuyện này như một dải keo dán anh vào khán giả. Thứ hai là sự nhạy cảm linh hoạt khi đặt câu hỏi.
Một lần Danny Kaye tham dự chương trình của tôi phát qua làn sóng radio. Bob Hope cũng khiến tôi thất vọng với lý do tương tự. Một bản tình ca êm đềm, một giai điệu lãng mạn dành cho những trái tim nhạy cảm.
Một số người hỏi tôi rằng có thuật thần bí nào mà có thể cuốn hút khán giả như vậy. Giọng nói của tôi khó nghe thì tôi cười bằng ánh mắt, cười bằng cử chỉ. Khi nói chuyện với ông chủ, ta thường giữ thái độ trịnh trọng và cung kính.
Có người còn dùng những tiếng lóng và cho rằng vậy mới thời thượng, mới oai. Bởi ấn tượng ban đầu bao giờ cũng quan trọng. Nhờ vậy mà phong cách hài hước của Bob rất đa dạng và phong phú.
Ông quan tâm đến những gì họ nói, điều mà rất ít người phỏng vấn nào làm được. Nếu vị khách mời nào có đầy đủ cả bốn yếu tố sau đây thì thật tuyệt vời: Chú ý xem họ có muốn nói gì hay không và sử dụng ngay câu hỏi của Henry Kissinger: Còn bạn, bạn nghĩ gì về vấn đề này?.
Câu nói này không phải là một kết luận thông minh sắc sảo. Hãy nghĩ rằng họ cũng như bạn, và có điểm tương đồng với bạn, nên việc kiếm một đề tài để nói thì không khó chút nào! Rất nhiều ông chủ sẽ đánh giá thấp nếu bạn làm như thế.
Không phải chỉ khi bắt đầu và kết thúc câu chuyện, mà trong suốt thời gian nghe và nói, bạn nên tập thể hiện cảm xúc, mối liên hệ của mình qua đôi mắt. Nhưng nếu làm hỏng việc gì thì khó khăn đây. Hãy xem như đây là dịp để chia sẻ suy nghĩ cảm xúc của mình với mọi người.
Nhất là đừng để ký ức tràn về như một thác nước rồi thao thao bất tuyệt. Hãy chỉ nên nói những nét chính yếu, cắt xén và cô đọng lại câu chuyện dài lê thê của bạn. Không hiểu sao lúc đó tôi lại tin lời Boom-Boom, gom được 800 đô la rồi mượn thêm 500 đô nữa để đặt cược toàn bộ số tiền vào con ngựa Apple Tree.
Chỉ có giọng người ca sĩ thổn thức qua làn nước mắt. Sau khi cho tôi biết giờ nào, ngày nào và tại đâu, ông hỏi: Anh sẽ nói về đề tài gì? Sau đó, tạ ơn trời, phần còn lại của chương trình diễn ra êm xuôi trót lọt.