Khi họ coi bạn là một đứa trẻ con thì thật khó thở nếu cứ giữ bộ mặt đạo mạo làm gì cũng quang minh chính đại của một quân tử. Bạn lại muốn dựng một khung cảnh: Bà già nhăn nheo rách rưới yếu ớt dị tật hơn. Cuối cùng, cái gì về với mình sẽ tự tìm về.
Ít ai hiểu ai và ít ai muốn hiểu ai. Mặc quần đùi ra đường lạnh. Và khi anh làm việc quá sức, em sẽ để con tè vào người anh.
Nếu không muốn hơi tí bị nhắc: Bỏ truyện đi, ngồi vào bàn học đi con. Tay bạn phải rướm máu một chút mới oai (lúc đó bạn đã biết Aids là gì đâu). Hồn nhiên đến đáng sợ.
Là thực trong thế giới ảo, là ảo trong thế giới thực. Bạn chợt muốn có cái máy ảnh bên cạnh để chụp. Họ sẽ đau nhưng không nhiều như tôi từng tưởng tượng.
Và họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Tội gì không lấy luôn mình làm nhân vật cho những trạng thái không dễ kiếm này. Vừa nãy bác bảo hôm nay phạt cháu không được về.
Nó làm con người không còn thời gian hay năng lực quan tâm đến nhiều đồng loại, đến những sự bất công. Cuối cùng, cái gì về với mình sẽ tự tìm về. Vậy mà tôi đang viết.
Bạn đánh mất sự rung động trước sự vô tư ấy. Hơn nữa, nó còn thiếu nghị lực, còn hoang tưởng hoặc ít ra là nhiều ngộ nhận bởi sự thiếu từng trải của nó. Và biết rằng mình biết ít thế nào.
Viết về viết, về nội tâm cũng là để nhìn lại và tìm một sự tự kiến giải nội tâm một cách khúc chiết, chính xác và cô đọng hơn. Căn nhà hơi lạnh, hơi quạnh quẽ. Tôi không có ý định ra đi.
Phiền anh vì mấy cái kẹo mà tôi cho mình quyền xin anh về làm nhân vật mất rồi. Nhưng bên cạnh việc đem lại tự do để phát huy năng lực cho một số con người, có thể thấy đi hoang cũng tạo ra vô số ma cô, gái làm tiền và trẻ vô thừa nhận. Nhưng mà này, ta đâu có cần danh tiếng.
Thế giới trong óc thật hỗn tạp. Chắc bác chưa chữa cho thi sỹ bao giờ. Nó khiến ta sợ hãi và xa lạ.