Nghĩa là phải chấp nhận cả những sự đê tiện. Có thể chúng đi ngược lại với lí tưởng của ông nhưng có ai biết lí tưởng của ông là gì đâu. Bọn con cháu chúng tôi không thể chứng kiến ông cụ quằn quại thêm một giây nào nữa.
Chưa thể biết ai biểu trưng cho Loài Người Sao hôm nào cũng đi qua đây mà chẳng thấy đồng chí nào mang máy ra đây mà chụp. Là la lá, cho đến giờ phút này, bạn có vẻ quên rồi đấy.
Và chấp nhận đời không phải trò chơi. Tôi không có ý định ra đi. Hoặc: Môn này không phải học.
Còn nhà hiện sinh thì thấy hiện sinh như mình (cái kiểu tự do hưởng thụ) thật sướng nhưng cũng thật ngắn ngủi bởi lắm rủi ro, muốn kéo dài ra. Tán chuyện, ăn uống, đánh bài, trông xe. Cái mặt, cái bộ dạng mình bình thản và nhơn nhơn quá.
Nhủ cố nhớ mà viết lại những đoạn thú vị. Để thay đổi những điều cần và có thể thay đổi. Tôi muốn (em muốn) sống để tôi thôi muốn chết.
Khi đã chơi thì dối trá, lăng loàn, thô bỉ, hèn hạ, cuồng loạn, hoang tưởng… là chơi mà thật thà, gia giáo, anh hùng, khiêm tốn, thực tế, tự ti, đức độ… cũng là chơi. Mà có lóe thì rủ thằng bạn đi cùng, cho nó nhảy vào đó ngồi, gọi một chai rượu, mấy con cá nướng, rồi lấy cớ chụp nó chụp chung luôn. Trong sự đối phó với sự suy kiệt cũng như không thỏa mãn để có thể tiếp tục lao động: Viết.
Ngỡ là giữ được tuổi trẻ bằng những thứ luân lí bản thân thực hiện không tốt. Bạn đánh mất sự rung động trước sự vô tư ấy. Cái mà bao đời nay, những nhà hiền triết, những anh hùng nhân ái, những nghệ sỹ tài hoa và cả những con người bình thường có tình yêu thương mãnh liệt đã truyền vào thời gian.
Ngọn lửa nhỏ làm tôi thấy trống không. Bạn có thể côn đồ hơn bất cứ thằng côn đồ nào. Xong rồi điên hoặc chết là xứng danh một con người hiếu nghĩa ư?
Cái giá cắm bút dựa lưng vào tường, cái bàn kê sát tường, đối diện với bạn. Hẳn rồi, họ phải có cách của họ chứ. Bác mà hút một điếu thì cháu bỏ học một buổi.
Rồi thì hắn cũng nhận ra hắn muốn sáng tạo thật nhiều nhưng cũng muốn nghỉ ngơi để thưởng thức những sáng tạo của người khác. Câu được rồi, tốt thưởng cho bạn lúc bạn đẩy xe máy lên nhà qua các bậc thềm cao, hoặc lúc tưới cây xong, hay khi ăn đủ ba bát cơm (bài tủ dành cho bữa cơm: Cơm ba bát-áo ba manh-đói không xanh-rét không chết). Tôi nhỏ bé cứ lởn vởn xung quanh, vì kỹ thuật cũng có sơ sơ nên không để bác dắt qua.