Nhưng những lúc mở tủ ra, đọc lại những bài thơ đã và chưa gửi, những lúc đặt bút viết trôi chảy, bạn lại tin mình, tin vào những gì đọng trong tiềm thức của mình. Sự đố kị lộ liễu này thực ra dễ là biểu hiện của vô đạo đức và bất hiện sinh. Đời sống họ không cần những sự kinh động.
Dù mẹ không bay, không bay đâu. Vì vậy, nhà văn thường ngăn vợ lại bằng cử chỉ âu yếm ấy. Hắn phải lừa phỉnh mình.
Có lẽ là phim hình sự. Ăn một chút gì đó nạp năng lượng hay cứ lang thang trong mệt lả. Mà có thể họ hiểu nhưng không áp dụng được vào thực tế: Bất cứ thằng con trai nào cũng coi mình là một thằng đàn ông ở những giá trị nhất định chứ không phải một đứa trẻ con hay một cậu bé.
Và càng thể hiện sự vô học khi trở thành câu cửa miệng đầy vô tư. Cô ta không ngước lên, liếc qua, lát sau mới cầm lên. Điều này có thể không? Có thể lắm chứ khi kẻ đó có một đầu óc siêu việt và chớp được những cơ hội mà thời cuộc ban tặng.
Người yêu càng quí chứ sao. Nhưng mà các cậu vốn ưa cảm hứng tự do hoàn toàn. Nên bạn đừng ban phát lòng xót thương bừa bãi.
Chúng không quá gay gắt, bộp chộp và bất cần lí lẽ như bọn khủng bố. Có lẽ bố đã qua rồi cái thời dũng mãnh. Tôi khóc có phải vì cảm thấy thế giới thì kinh dị, nhiều mặt quá mà con người chỉ lĩnh hội được vài phần.
Thiu thiu chứ không sáng choang lõa lồ đôi mắt như khi ngửi thấy mùi kim khí trong những cục từ. Ông ta cho tôi làm thử hai bài toán. Hoặc… Nói chung vậy thôi.
Sự nhai lại chỉ là trò dở tệ. Đặc biệt là những đêm phải nằm, không biết làm gì với sự đau. Tất cả đều không sâu đậm.
Cả món tinh thần cũng thế. Nhưng bạn không có nhiều cơ hội tự do như thế. Người bảo người là thiện… Người, chúng ta, đôi lúc tự hỏi: Phải chăng đời, nghệ thuật, người… không có bản chất, tùy trời? Như thế có vẻ duy tâm.
Cô gái bảo: Không. Em thấy anh cũng tội nghiệp như cô bé ấy. Bác nói chuyện với cháu.