Thiệt đáng tiếc, và tôi thay mặt cho hãng, xin lỗi ông. Tôi muốn bắt đầu bức thư tôi bằng câu đó. Bạn nên đặt những câu vấn mà ai cũng say mê đáp: tức như những câu hỏi về đời tư hay đời công của họ, những thanh công của họ.
Xin lựa lấy một, vì được cả hai là đều hiếm thấy lắm. Ông có tài, có nhiều tương lai, dù ông làm việc ở đâu cũng vậy. Số đó còn dưới sự thực, vì tất cả sự thành công lạ lùng của ông đều nhờ tâm tính ông, duyên kín của ông.
Chưa có gì giúp tôi nhiều bằng phương pháp tự xét và tự cải đó. "Bryan thất ý lắm, khi ông hay tin rằng tôi được Tổng thống giao phó cho sứ mệnh mà ông ao ước". Ông có hai đứa cháu làm cho mẹ lo lắng nhiều lắm vì đi học xa mà không bao giờ viết thư về nhà.
Như vậy, ông vừa dùng tai và mắt để nhớ. Đem giải phẫu bộ óc, thì có một nửa số người điên cũng bình thường như óc chúng ta. Nhiều khi đói quá, được ít nho lót lòng chàng mừng lắm.
Nghĩ tới quá khứ của tôi, tôi tự hỏi với tính tình như vậy, làm sao tôi có thể bán được một món hàng gì chứ. Y đầy tật xấu, như một đứa trẻ quá nuông chiều, và hết sức "khó chịu", hành hạ ông bầu đủ tình đủ tội. Tôi tưởng tượng nhà buôn đó tự nhủ: "Nếu ông ta đương gặp sự khó khăn, thì có thể nhờ cậy mình được.
Vậy phải có khuyết điểm gì lớn trong cách thâu tiền của phòng kế toán đây. Như vậy để làm cho sự học biến thành một trò chơi hứng thú. Rồi Rossetti mời người con một anh thợ rèn đó lại làm thư ký cho ông.
Cho nên tôi muốn rằng ngày mai các anh lại. Hai vợ chồng nhạc sĩ trứ danh Walter Damrosch là một trong những cặp uyên ương sung sướng nhất. Nhiều khi muốn cho một người mắc bệnh càu nhàu kinh niên nguôi cơn giận chỉ cần có một người kiên tâm hiểu họ, chịu làm thinh nghe họ, để họ mặc tình phùng mang, trợn mắt như con rắn hổ, phun ra ngoài cái nọc độc nó làm cho họ đương nghẹt thở.
Nhưng tôi chưa thấy phòng làm việc nào lót ván đẹp bằng phòng này. Kinley dùng năm 1896; khi ông dự bị cuộc vận động tuyển cử của ông để làm Tổng thống. Phần nhiều những người đã thành công thích nhớ lại những khó khăn buổi đầu.
Nhưng ta nuôi chó chỉ vì cái lý độc nhất là nó cho ta cái êm đềm của tình thương. Ông Farrell giận lắm. "Đối với một quân vô lại, muốn cho được việc, chỉ có mỗi một cách là tỏ vẻ tin cậy nó, đãi nó như một công dân lương thiện và đáng trọng, cứ nhận ngay rằng nó trung thực, đứng đắn.
Chỉ có vài lời tự nhún và khen ngợi mà Von Bulow đã làm cho một ông vua kiêu căng đương bị xúc phạm biến thành một bạn thân, tận tâm với mình. - Hãng tôi tính mở một chi điếm ở làng Queens. ủa! Ông nói gì tới cái "lợi chung của chúng ta" đó? à! Tới bây giờ ông mới bắt đầu đặt ông vào quan điểm của tôi!.