Nhưng tôi sẽ tin chắc rằng ông là một người giữ lời cam kết". Mới rồi, làm xong một công việc gấp, tôi gởi ông ấy coi. Tôi xin nhiệt liệt giới thiệu nó với "hải nội chư quân tử".
tôi muốn có thì giờ tháo bộ máy ra xem xét nó chạy ra sao". Thấy ông Adamson chăm chú nghe, ông hăng hái tả những đêm thí nghiệm các tấm kính chụp hình, sau khi đã vất vả cả ngày ở phòng giấy, chỉ chợp mắt được một chút trong khi đợi các chất hóa học ngấm. Nhà chế tạo ngắm nghía hồi lâu không nói nửa lời rồi tuyên bố: "Để tôi suy nghĩ ít bữa".
Cái giường đó là giường của nó. Bạn tưởng tôi sẽ khuyên bạn "Không nên" sao? Thưa không! Tôi chỉ khuyên bạn điều này. Nhưng Dorothy Dix nghĩ khác.
Nếu ông để tay ông vô nước nóng 46 độ, ông có thấy muốn bỏng tay không? Một lần nữa, ông ấy bắt buộc phải đáp: "Phải". Thiệt đáng tiếc, và tôi thay mặt cho hãng, xin lỗi ông. "Tôi không đi lại hai lần con đường đời.
Bà cho rằng già nửa những cuộc tình duyên đều bất hạnh và kết luận như sau này: Anh dắt bốn người phụ lại hầu khách chứ không phải một người như thường lệ. Nhưng bây giờ tôi trả lời: tôi "chỉ muốn hỏi ý ông thôi; tôi muốn biết sau này nó còn thôi nữa không và làm sao cho nó khỏi thôi".
Và điều đó chúng tôi tất nhiên là muốn tránh. Khi ông chống lại thì bà phát cơn động kinh, lăn trên mặt đất, ngậm ở môi một ve thuốc phiện, thề sẽ tự tử hay dọa sẽ đâm đầu xuống giếng. Rồi đúng lúc nó đang vinh hạnh, ba nó vào, như vô tình.
Nhưng nếu người ta bắt chúng ta nuốt cay mà nhận lỗi thì lại khác hẳn. Anh này nhút nhát, đứng xa xa, không nói nửa lời, mà tên của anh trước sau chỉ nhắc tới có một lần, vậy mà trước khi từ giã, Tổng thống đưa mắt kiếm anh ta, bắt tay anh ta, gọi tên anh ta và cám ơn đã mất công tới. Ely Culbertson là vua bài bridge.
Nhưng ông làm bộ quên không gởi tiền. Ông săn sóc nâng niu, kính trọng bà vợ tật nguyền một cách luyến ái và tế nhị đến nỗi bà phải viết câu này cho một người chị: "Em bắt đầu tin rằng có lẽ em thiệt là một nàng tiên như lời nhà em thường nói". Kết quả tốt hơn vô cùng.
(Câu này tuyệt: "Tôi phải nhờ cậy ông giúp tôi trả lời câu hỏi đó". Ông Gaw là một người thường như bạn và tôi. Chiếc xe bán được tức thì vì chính khách hàng đã tự tính giá lấy.
Hồi đó, cho mãi tới bây giờ cũng vẫn vỏn vẹn có hai người đó làm hội viên thôi. ở trường, không có cuộc tranh biện nào mà tôi không có mặt. Tôi lại thăm ông Doe, người mướn nhà và nói với ông ta: