- Bản tổng kết công việc à? Nghe cứ như trong quân đội ấy. Làm sao có thể thất bại được cơ chứ? Cuối cùng thì anh đã tìm ra cách làm việc thông minh hơn chứ không phải là chăm chỉ hơn. - Tớ không muốn lặp lại tình huống lần trước, vì thế tớ chọn cách nói khác.
Đối với Jessica, sau tất cả những nỗ lực mà cô đã đặt vào dự án này, đó là một điều vô cùng tệ hại. Suốt mười lăm năm qua, nhờ làm công việc huấn luyện và đào tạo các nhà quản lý, nhằm giúp họ phát huy tối đa năng lực của bản thân, tôi có dịp được gặp gỡ với những người đến từ nhiều ngành nghề khác nhau, nhu cầu và mục tiêu của mỗi người cũng rất khác nhau. Sau đó, khi người được ủy quyền đã chứng tỏ được khả năng làm việc của mình và cho thấy họ đang đi đúng hướng thì mức độ thường xuyên của những lần kiểm tra, đối chiếu đó sẽ giảm đi.
Nghe thấy thế tớ cũng cảm thấy an tâm. Mình phải làm điều gì đó, điều mà trước đây có thể mình chưa bao giờ làm. Tất cả là nhờ ở nghệ thuật ủy thác công việc đơn giản nhưng lại vô cùng hiệu quả.
Jones hiểu James đang có ý cảm ơn sự giúp đỡ của mình khi cho anh hay rằng đã làm theo những gì anh chỉ dẫn. Anh bắt đầu có cảm giác như đang đứng trước tòa và bản thân anh không thích tình cảnh này chút nào. Phải thừa nhận là thái độ lúc đó của cô ấy làm tớ hơi lo lắng, nhưng kỷ luật nhân viên vì đã làm việc kém hiệu quả là một phần trong công việc của nhà quản lý kia mà! Vì thế tớ mạnh dạn nói thẳng cho cô ấy biết nhiệm vụ đó chỉ cần một ngày đã có thể hoàn thành, trong khi cô ấy lại kéo dài thời gian làm việc mặc dù đã biết dự án này rất eo hẹp về thời gian.
Ngừng lại một phút, anh cố gắng nhớ lại những điều sau cùng Jones đã nói. Cậu là người có kinh nghiệm trong chuyện này, cậu có thể giúp tớ không? Bất chợt anh nhớ lý do đã đưa anh đến đây.
Dù James đã cố không biểu lộ, Jessica vẫn nhìn ra được sự thất vọng của James khi anh đọc bản báo cáo. Tớ cũng đã xác định cụ thể thời gian hoàn thành công việc cho cậu ấy. Chúng thật diệu kỳ mà cũng thật giản dị!
- Cậu hãy ngồi xuống đi. - Nè, anh nịnh em vì có điều gì không phải với em, đúng không? Khi đã chuẩn bị xong, James gặp từng nhân viên để giao việc cho họ.
Tôi gọi cậu vì muốn trao đổi với cậu vài điều về dự án vừa rồi tôi đã giao cho cậu. Cả hai người đàn ông đều im lặng, mỗi người theo đuổi những ý nghĩ của riêng mình. Nếu đúng thì họ chuyển sang ý khác.
Thế nhưng khi báo cáo kết quả, tớ suýt đánh rơi cái gạt tàn thuốc khi nghe cô ấy báo cáo về những điều đã cam kết nhưng lại không nằm trong thẩm quyền của mình, đồng thời còn tự ý liên hệ với những người hoàn toàn không nên đặt mối quan hệ. Mọi người lại thấy anh mỉm cười. Mọi người lại thấy anh mỉm cười.
James bước đến tấm bảng trắng của Jack và lấy một cây bút lông: Thật ra, tớ nghĩ mọi chuyện diễn tiến rất thuận lợi. James hiểu những công việc còn lại mà anh sắp sửa giao cho các nhân viên của mình sẽ khó khăn hơn trước.