000 bác sĩ và nữ điều dưỡng làm việc náo nhiệt ngày đêm. Bạn và tôi, chúng ta cũng phải có một sổ tay để ghi số xuất nhập cho tới hết đời ư? Không, không cần. "Bệnh u uất tựa như một thoái oán hờn dai dẳng, chủ ý để được người xung quanh luôn luôn thương hại săn sóc tới mình.
Ngày nay, bà tự tin, vui vẻ và khoẻ mạnh lắm. Không bao giờ các người lại thăm viện. Rút cục, sau một năm tự giày vò tấm thân, tôi phải nhận cái tình thế mà ngay từ lúc đầu tôi đã không có cách nào cải thiện cả.
Đường thì lầy mà trời thì gió mưa, dông tố. Tôi được biết một nhà buôn ở Nữu Ước đã thắng bầy quỷ dữ đó bằng cách cắm đầu làm việc luôn tay, tới nỗi không có thời giờ ưu phiền nữa. Tại sao thế? Tại kinh nghiệm bảo nó biết rằng làm như vậy chẳng ích lợi gì.
Thử hỏi trái tim kia làm thế nào để chịu nổi? Bác sĩ Walter Cannon tại Y khoa Đại học đường Harward đã giải thích rằng: "Phần nhiều, ai cũng tưởng tim người ta làm việc không ngừng. Tôi lo lắng quá, mỗi ngày một thất vọng thêm, không biết phải làm sao đây. Tôi tự nghĩ: "Có lẽ mồ của ta đây".
Thành thử tôi tự mua thêm những nỗi bất mãn. Tôi nghe bà kể lại chuyện ấy cả chục lần rồi. Sau tôi vào trường Trung học, rồi ngày qua tháng lại, quan niệm của tôi dần dần thay đổi.
Vậy muốn bớt ưu phiền về tiền nong, chúng ta rán theo 11 quy tắc sau đây: Kết quả rất thần hiệu. Hồi đó, ai hơi chỉ trích ông là ông phật ý, nổi nóng ngay.
Cả nhà đều được vui vẻ vì hết rảnh để lo nghĩ rồi. Thiệt là điên! Thiệt là vô lý! Tôi đã phí bao năm học bắt chước kẻ khác mới nảy trong cái sọ đặc như mít của tôi ý này: Phải theo tài năng riêng của mình, không thể nào bắt chước người khác được. Nếu không có cách nào thì tôi không thèm nghĩ đến nó nữa, quên nó đi.
Phương pháp ấy, chính danh ca Galli-Curci áp dụng hàng ngày. Đến lúc khám bệnh, câu đầu tiên bác sĩ hỏi bạn tôi là câu nầy: "Ông ưu tư nỗi gì mà đến tình trạng ấy?" Và ông khuyên: "Nếu ông không quẳng gánh lo đi thì ông còn nhiền biến chứng khác như đau tim, vị ung và tiểu đường. Tại sao? Tại kinh nghiệm chỉ cho ông rằng chỉ theo cách đó mới nhớ rõ được những điều lệ trong giao kèo thôi.
Tôi biết nếu không làm gì thì sẽ điên mất. Tôi khóa máy giặt lại, đặt đứa cháu gái năm tuổi vào phòng ngủ, đóng kín cửa sổ, lấy giấy và giẻ bịt hết các lỗ hở. Đại tá George Grook, người da đen cầm quân có lẽ giỏi nhất trong lịch sử Mỹ, chép vào cuốn Tự truyện của ông rằng: "Hầu hết những nỗi lo lắng và khổ sở của người da đen đều do họ tưởng tượng ra, chứ không có thiệt".
Trong chúc thư của ông, ông chia gia tài cho 16 người thừa hưởng. Bởi vậy tôi chẳng hề cản. Lăn người từ chân tường này đến chân tương kia càng hay.