Tôi cầu khẩn Ngài dắt dẫn, soi đường cho tôi qua khỏi cơn thất vọng tối tăm, dầy đặc và lạnh lùng bao phủ tôi. Thiệt ra tôi cũng có lời trong một vài vụ, nhưng rút cục vẫn là thua thiệt. Nếu bạn muốn diệt ưu tư và bắt đầu một đời sống mới thì xin bạn đọc kỹ lại chương đó đã, đừng bỏ một hàng nào.
Và có lẽ họ tin như vậy thiệt, vì khi ta đã muốn tin điều gì thì cơ hồ khó mà không tin nó được. (Hồi trước, mỗi hội viên đề nghị một giải pháp và một hội viên khác chỉ trích giải pháp đó. Buổi sáng, thức dậy, ta có hàng trăm công việc phải làm trong nội ngày.
Mỗi tháng ông đọc lại một lần tất cả các giao kèo của công ty. Để kết luận, tôi muốn chép lại câu của bác sĩ Alexis Carrel mà bạn đã đọc ở đầu chương: "Những nhà kinh doanh không biết thắng ưu sầu sẽ chết sớm". Cho nên tôi quyết định kiếm việc mà làm để khỏi ngồi không.
Suy nghĩ một chút, cẩn thận một chút thì có lẽ chỗ sữa này đã không mất. một tên phản động đầy tự đắc". Tôi bắt đầu nghĩ tới tự tử.
Khi tôi bắt tay vào việc ở Crystal City thì những trở lực bất ngờ mới hiện ra. Trong khi đợi tôi, ông nhặt một lá cây, quấn làm chiếc còi. "Theo luật trung bình nỗi lo lắng đó sẽ không xảy ra đâu".
Tôi suy nghĩ hàng giờ rồi chép lại bốn hành động mà tôi có thể làm được những kết quả có thể xảy ra của mỗi hành động ấy. Vô lý! Ông chính là người theo đạo vậy. Và sau khi làm những công việc ấy rồi, họ thấy trong bốn trường hợp có tới ba trường hợp họ khỏi phải hỏi ý tôi nữa, vì giải pháp hiện ra như một trò ảo thuật vậy.
Nhưng thật không ai tả cảnh vạc dầu ở cõi trần này hết, cảnh thê thảm của những kẻ quá ưu tư. Và khi được nghỉ ngơi rồi thì lại thương tiếc quảng đời đã qua, và thấy như có cơn gió lạnh thổi qua quảng đời đó. Ta nên nhớ rằng chỉ một cách để tìm hạnh phúc là đừng mong người khác nhớ ơn mình mà cứ cho phắt người ta đi, để được cái vui đã cho.
Mỗi sáng, trước khi ông đi ngó trong gương và tự khuyến khích: "Này, Kaltenborn, nếu muốn có cơm ăn, anh phải làm công việc ấy. Ông George Rona đến chỗ hẹn và được nhận vào làm. Ông ta thử cả hai, nhưng đều vô hiệu.
Tôi phải nằm liệt giường, mụt mọc đầy mình. Kế đó, từ từ duỗi thẳng những ngón chân, rồi để cho chúng dãn gân ra. Chúng tôi thường phí sức, bàn cãi về nỗi lo của chúng tôi mà không bao giờ chịu khó chép rõ nó lên giấy).
Truyện dưới đây, của ông C. Và khi thấy không thể trách móc hay doạ dẫm, đay nghiến để họ thường lại thăm mình thì bà "lên cơn" đau tim. Dì Viola có lấy vậy làm phiền không? Tôi tưởng nhiều khi cũng có.