Đến nơi ở hiện tại thì mấy năm mà không biết ai là hàng xóm. Họ vốn là những người khá nhạy cảm. Bạn không hiểu sao bạn lại có thể hét được to thế dù bạn đang đau họng nói không ra hơi.
Cả tiếng chim hót rất nhỏ nữa. Họ cũng dần mất lòng tin ở quần chúng. Rồi cô bạn ấy kể với cô bạn thân nhỏ bé có khuôn mặt thông minh và một nghị lực học mà các thầy cô giáo luôn khen ngợi.
Tuy thế, đôi lúc, nó ẩn giấu những lời sấm, những câu chuyện bạn viết trong nó mà tỉnh dậy hơi tiêng tiếc vì không nhớ được nhưng nhớ là chúng hay. Tôi đang làm cái việc đỡ cho các nhà nghiên cứu mình về sau. Còn lúc này, cái cửa kính mà bước qua nó, quẹo phải là xuống cầu thang, đang đóng.
Mặc dù tình yêu thương có thể cứu rỗi tất cả nhưng tình yêu thương của thế giới này hiện đang quá ít ỏi. Còn kiêng nể làm gì, họ hiểu nhau khá rõ rồi. - Vì ông không còn sự lựa chọn nào khác.
Sau rồi sẽ tàn sát lẫn nhau để có một kẻ bá chủ duy nhất. Trăng bảo: Trong vô số bóng trăng dưới các đại dương, ao hồ, vũng nước, đất liền, cửa sổ, mái nhà, tán lá… cái nào là bóng thật của ta? Cuội bảo: Đồ ngốc! Trăng bảo: Tại sao? Cuội bảo: Đồ ngốc! Ta mà biết ta đã không bảo cô ngốc. À, thì ra… Tiếng reo ngô nghê trước hai con chó của thằng em tôi làm tôi giật mình.
Cũng không phải điệu cười sảng khoái rồi. Ai ai cũng cần có môi trường để kiếm cơm. Có thể làm tăng nội lực và liên kết giữa các cá thể.
Đã là hội viên thì ở cả ngày cũng được, miễn là trước mười rưỡi tối, giờ đóng cửa. Diễn biến tâm lí có vẻ như thế. Đôi lúc tôi muốn thật lòng, mặc kệ cảm giác chán nản, thất vọng bởi những người không ở thật gần tôi, không ở thật gần tầm nhận thức để đủ khả năng hiểu những câu chữ giản đơn và chân thành của tôi.
Đó là mong muốn hết sức chân chính và cũng là mong muốn của bạn. Không ai ở xung quanh truyền cho cậu cảm giác đó. Đôi khi tôi cảm ơn mình vì làm cái việc mà thời đại mình sớm muộn cũng sẽ phải làm đồng loạt: Tự quyết.
Dòng họ nhà mình phải rạng danh… Vẫn chứng nào tật nấy. Hầu hết thì bạn chơi game, chơi thể thao hoặc viết.
Với cái nhìn ấy, sống trong nhà, nó cũng bất mãn chẳng kém gì tôi hồi bằng tuổi nó. chờ cô giáo dạy thêm tiếng Anh trong những buổi trưa cánh đồng ngập nắng đầy châu chấu cào cào và những mương nước ăm ắp cá Y học bó tay… Mọi người cười thích thú.