Vậy hai mươi lăm năm nữa, chắc chắn anh sẽ thành một người có uy quyền trong nghề, còn một số bạn học của anh mà hồi trước anh phải dọn kem hầu, sẽ thất nghiệp để mà chua xót, nguyền rủa chính phủ và phàn nàn không gặp thời. Anh ta vẫn không sao ngủ được, không sao thấy buồn ngủ như xưa. "Tỉnh dậy, tôi không còn nhớ tôi đang ở đâu nữa.
Và nay ông Ben Fortson, người tàn tật ấy, là thống đốc của tiểu bang Georgie! Phản ứng đó rất tự nhiên, không có chi kiểm sát được". Ông nói: "Còn trẻ, tôi giúp việc Công ty luyện kim Buffal ở Nữu Ước.
Hay là trường hợp của Robert Falcon Scott và bạn đồng hành. Tôi thề rằng: "Ta không ưu phiền nữa! Ta không rên la nữa! Và nếu tinh thần thắng được thể chất, ta sẽ sống". Chúng tôi đề phòng rất cẩn thận không cho các con cháu lại chỗ đông người, không cho chúng đi học, đi coi hát bóng.
bà kể lại rằng: "Mới đầu tôi vầy bọt trắng li ti và nhẹ nhõm lềnh bềnh trong chậu nước. Nhưng điều chắc chắn là phần đông chúng ta không chịu để ai động đến lỗ lông chân của mình. Tôi rán suy nghĩ tìm một giải pháp.
Tôi không hề để ý tới những sự gian lận đó mãi cho tới hôm có một người laị thăm tôi tự xưng là Thanh tra của chính phủ và đòi tôi một số tiền trà nước. Tôi đã đọc những câu ấy trong một tờ thông tri của ty Cảnh sát Milwaukee. Nếu bạn muốn đừng tự hại bạn nên mua cuốnấy.
Tôi bèn mở bức thư xem ba tôi viết gì. Một tuần lễ nữa tôi trở lại làm việc như cũ. Anh muốn bỏ, nhưng sợ khó kiếm được việc khác.
Nhưng trong khi mua bán, tôi lo lắng tới cái này cái nọ: Bàn ủi điện đã gỡ ra chưa? Có lẽ cháy nhà mất? Chị ở chắc bỏ đi rồi, ai coi sóc tụi nhỏ? Dễ mà tụi nó cưỡi xe máy đi chơi, bị xe cán rồi cũng nên? Có khi tôi sợ toát mồ hôi, chạy vội về nhà coi có xảy ra chuyện gì không. Lúc đó anh Haney chưa biết thuật của Carrier để diệt nỗi lo. Ông không ngớt khuyên họ: "khán giả chán những lối đó rồi, họ muốn lối khác kia".
Trên thế giới không có ai giống ta hết. Ông muốn nói: Một khi đã quyết định xác danh sau khi xem xét kỹ lưỡng các sự kiện rồi, thì hành động ngay đi. Mà người đời không chịu hiểu như thế.
Bà nói về các cô em, các ông anh của bạn, có cả chục người, phải không bạn?). Khi mới cưới, cô Eleanor Roosevelt ngày nào cũng bất bình vì người hầu bếp làm hư một món ăn. Theo một cuộc điều tra của tờ báo "Gia đình của phụ nữ", 70 phần trăm nỗi lo của ta là do vấn đề tiền nong.
"Theo luật trung bình nỗi lo lắng đó sẽ không xảy ra đâu". Không bao giờ! Không bao giờ! Không bao giờ!!! Trong 15 giờ đồng hồ ấy tôi đã học được về nghệ thuật sống nhiều hơn là học sách vở tại trường đại học Syracuse trong bốn năm". Chót hết tôi đau đớn đến nỗi không muốn kéo dài đời thêm nữa.