Rằng suốt một thời gian qua, tôi đã lông bông, đã lãng phí đời mình, đã không biết nghĩ. Hơn nữa, loài người trong thế giới vật chất bị lệ thuộc vào nó (và cả muôn thứ luân lí) thường hèn nhát, lại có bản năng ham sống sợ chết nên có thể yên tâm rằng sẽ không bị tuyệt chủng bởi hiện sinh (mà có thể bằng cái khác). Em thì bắt một con khác ở Hawaii và thả vào mảnh vườn sau nhà.
Còn gần thì… Chưa thấy loạt ảnh chụp hoa sữa nào. Bạn dường có hai con đường trước mặt: Học tiếp đại học và đi bên nghệ thuật. Mệt sao cháu còn đi chơi.
Và dễ sống hơn một chút. Trước thì tháng gặp một hai lần. Không quản lí chặt, nó dễ bị dụ dỗ làm bậy lắm.
Mà sao không thấy khuôn mặt, giọng nói, xúc cảm nào mới. Khi em bảo: Anh nghỉ đi… Anh ăn cơm đi… Anh thử nhìn bà lão kia kìa… Chết! Em quên mua báo cho anh rồi… Hình như môi anh muốn nói gì đấy… Anh như được nghe những câu thơ anh vẫn mong được nghe. Tin hay không rồi bác ta cũng giải mình đến đồn công an nơi gần nhất.
- Ông quả là người biết lo xa. Nhưng bác ta không tin. Nhưng bạn muốn về ngay.
Bạn phân vân không biết chọn cái nào. Tự mình biết riêng mình thực sự có loanh quanh luẩn quẩn không. Không thích để người khác giải quyết hậu quả cho mình.
Rồi về tủ để đồ mặc đồ. Tôi gào suốt con đường cái câu trong bài Unforgiven II của Metallica mà thằng bạn dạy cho. Vấn đề chính là phải biết phân tán đều năng lượng và biết tập trung để đánh vào mục tiêu khi cần.
Tôi định kêu to hơn, lại thôi. Thế giới đầy rẫy những hận thù. Sự ngồi im trên giảng đường, trên xe máy, trong khuôn viên bệnh viện mà không có gì làm… giết chết bạn.
Đôi lúc là lạ một cách ngộ nghĩnh và khó hiểu. Bạn được thêm một người đối xử dịu dàng. Dù ai đó có đi nhẹ trên cầu thang và bạn mải viết không để ý thì lúc mở cái cửa kính ra cũng tạo một tiếng cạch.
Những nghệ sỹ nhiều tự do đi đâu hết cả rồi. Phải biết giữ sức khỏe mà học chứ. Theo thói quen, bạn thi thoảng đoán xem họ sẽ phản ứng thế nào khi biết những việc bạn làm.