Nhiều người nghèo thật sự tin rằng họ tốt hơn những người khác bởi vì họ nghèo. Hãy hình dung bạn đang nói chuyện với một người bạn và người đó bảo: “Tiền bạc không quan trọng”. Nhưng nếu mục đích của bạn là giàu có, nhiều khả năng là bạn sẽ có cuộc sống vô cùng thoải mái.
Người nghèo thấy không thoải mái với những người “thành công quá đáng”. Cô đã chuẩn bị cho thời khắc này suốt 4 năm với mỗi tuần 7 ngày tập trong vòng 6 giờ liền không nghỉ. Điều đó có nghĩa là bạn hoàn toàn không thay đổi, không quay lại, là cho đi một trăm phần trăm mọi thứ bạn có để trở nên giàu có.
Bạn sẽ có kết cục như một kẻ luôn cố làm hài lòng người khác để van xin sự tán đồng. Tôi cũng muốn được cảm ơn cha mẹ tôi, S am và S ara, cũng như chị tôi, Mary, và anh rể tôi, Harvey, vì tình yêu và sự ủng hộ không cùng của họ. Người nghèo và đa số người thuộc tầng lớp trung lưu không sẵn sàng đối mặt với sự không thoải mái, bởi vì được sống thoải mái là sự ưu tiên lớn nhất của họ.
Người nghèo tập trung vào khả năng rủi ro. Bất cứ khi nào tiếng nói tiêu cực ngăn cản bạn làm một việc gì đó hỗ trợ cho thành công của bạn, bạn cũng sẽ không thoái lui bởi bạn chính là chủ nhân cuộc sống của mình. Cô nói: “Tôi không hiểu sao việc ấy lại xảy ra, nhưng thật sự nó đã xảy ra, và tôi sẽ tận dụng nó.
Chúng thuộc thế giới bên trong hay bên ngoài? Thế giới bên ngoài. Tôi đọc mọi cuốn sách, nghe mọi băng đĩa, tham gia mọi khóa học có thể. Tất cả năng lượng luôn chuyển động theo những tần số và dao động nhất định.
Nếu không, hãy làm việc cho chính con!”. Thế nhưng, vấn đề lại không nằm ở bất cứ sự việc, hiện tượng hoàn cảnh hay con người nào khác, mà là ở chính họ. Bạn không chỉ nhận được nhiều tiền hơn, mà còn nhận được nhiều tình yêu thương, nhiều sự an bình cùng nhiều niềm vui hơn, và bạn sẽ mãn nguyện hơn.
Người nghèo và đa số những người thuộc tầng lớp trung lưu tin rằng: “Nếu tôi CÓ nhiều tiền, tôi có thể Có đúng thế không? Sai rồi! Với phần lớn chúng ta, ấn tượng về sự trừng phạt đã ăn sâu vào tâm tưởng, đến nỗi nếu không ai trừng phạt khi họ mắc sai lầm hay chỉ vì chưa đạt đến độ hoàn hảo, họ sẽ tự phạt mình một cách vô thức. Đến đây bạn đã hiểu vì sao tôi tha thiết đề nghị bạn dành 10% thu nhập cho Tài khoản Đào tạo.
Tôi cho rằng bạn nên làm giàu và làm giàu phải là nhiệm vụ của bạn. Tâm trí họ trả lời: “Nếu muốn rũ bỏ sự tức giận đó, bạn sẽ phải rũ bỏ mớ tiền bạc kia”. Ông chủ của bạn có thể sẽ đồng ý thuê công ty của bạn, thay vì cá nhân bạn, để thực hiện về cơ bản những công việc mà hiện giờ bạn đang làm.
Nếu không người ta cần đến nhà huấn luyện để làm gì? Với vai Hãy bàn một chút về khía cạnh văn hóa. “Tôi sẽ không bao giờ biết được liệu mọi người thích tôi vì chính con người tôi, hay chỉ vì tiền của tôi.
Tôi sẽ yêu cầu bạn bỏ ngoài tai bất kỳ điều gì có thể khiến bạn xao lãng: thôi tóp tép nhai kẹo cao su, tắt điện thoại và dừng bất kỳ việc gì bạn đang làm. Đối với mỗi người cho luôn phải có một người nhận, và với mỗi người nhận bao giờ cũng phải có một người cho đi. Và khi họ xuất hiện, hãy kiếm tiền từ họ!”.