Ta khát, ta muốn uống cạn sự lương thiện trong con người mình để có thể phá phách. Nhưng vấn đề đó lại là loại cảm xúc bất mãn về cảm xúc tự nhiên. Chúng sẽ cắt đứt giấc ngủ của bạn.
Bác vừa thoăn thoắt gói vừa bảo Thấy số bác khổ không. Xuống nữa đến cái cổ họng độ này đôi lúc đau rần rật. Để tạo được phương án phòng tránh và chống lại những kẻ thù chung (khi nhìn thấy kẻ thù chung thì con người mới biết gần lại với nhau) là nhiều thảm họa mà vũ trụ kỳ bì và loài người đầy hiếu động lúc nào cũng có thể nhỡ tay gây ra.
Hơi lạ (với tôi) là khi cháy hết, những con chữ còn đọng trên nền tro xám chì tự dưng nhỏ đi. Chuyện học hành sa sút vừa qua mà có phần do sự tự do của cháu không nói đến nữa, ta làm lại. Môn Toán tôi không chắc mình đánh dấu bài vì sợ trượt hay vì tôi không muốn người ta không tìm thấy bài đánh dấu của tôi lại làm rùm beng lên, mẹ tôi lại chạy ngược chạy xuôi.
Như một chương trình diệt virus được cài đặt vận hành theo định kỳ. Bạn lại kéo tiếp, kéo đến năm sáu lần mà vẫn thấy mình trong đống bùng nhùng màu hồng hồng hoa hoa. Càng trưởng thành thì bạn càng dung hòa được điều đó.
Mỗi sáng, tôi tỉnh dậy khá sớm, lúc trời còn âm u, nhưng cứ nằm. Một tài năng thiện bao giờ cũng có năng lực lớn hơn nhiều so với tài năng ác. Tại sao phải mệt thế nhỉ? Hóa ra trong những lựa chọn diễn đạt nội tâm, vì lười tra từ điển định nghĩa hoặc không mấy tin tưởng vào chúng (những từ nhạy cảm, chúng đã được định nghĩa chung cho cả thế giới đâu), hắn hay bị lẫn lộn giữa sáng tạo, nghệ thuật và đời sống.
À, vì đang viết, có thể mọi người xung quanh ngó vào một cái. Là lạnh tanh suốt những miền oan trái và khóc khi lỡ để rơi một ánh nhìn. Sự quên tỷ lệ thuận với rủi ro.
Chứ không phải như thời của tôi bây giờ. Mình chẳng bao giờ phải tính toán với mình. Ông nhắm mắt lại, thấy khuôn mặt vợ, và tự nhủ: Người ta vẫn phải sống khi trên đời còn có người để thương yêu.
Một kẻ lang thang như tôi không đủ can đảm làm người ta khó chịu nếu dựng xe lên vỉa hè, ngồi quay mông về phía họ và ngó ra đường. Một người theo ngành sư phạm sẽ không còn ấp ủ ước mơ ươm mầm trẻ thơ. Sức khỏe phải tự mình giữ.
Có khi tôi mà là một kẻ phản động thực sự mới là một biểu tượng hấp dẫn cho một bộ phận thanh thiếu niên không nhỏ. Nhưng chưa viết nốt đoạn đời này thì chưa thấy tạm trọn vẹn để sẵn sàng chờ cơn gì đó của họ. Và thế là những dòng nghĩ ngấm vào tiềm thức ngày một nhiều lúc nào không hay.
Và vì thế, họ yên tâm với sự từng trải cũng như lười cập nhật tri thức của mình. Ban đầu giận bố mẹ làm tôi nhục. Còn nếu không biết gì, cứ để bà già yên tâm với công việc của bà ấy.