Có lẽ bạn đã rơi khỏi giấc mơ trước. Chắc hôm nay có việc gì. Chỉ nhớ nó chẳng có gì đáng nhớ.
Dòng họ nhà mình phải rạng danh… Giá mà ta được đi xa xem những con cá thực thụ thì to thế nào. Nhưng mọi trạng thái của kẻ cô đơn hay không cô đơn, dù nó đúng hay sai, khi hắn là người tài và biểu đạt nó, nó vẫn luôn có những điểm thú vị.
Ví dụ như dùng khi lúc anh họ kể về bạn trong bữa cơm: Anh em nhà thằng này cứ tắm xong là lấy quần áo sạch lau người, mà khăn tắm thì có. Ăn xong lên giường nằm. Họ bảo: Cháu làm sao sánh được với Bác.
Nhưng lạm dụng chúng thì chẳng khác nào thể hiện mình không xứng đáng với chúng. Bắt đầu thời kỳ tương đối tự do, là cái lúc bay xuống xưởng sản xuất hoặc bay lên phòng thiết kế xem sáng tác hoặc ngồi uống chè. Đó là lúc bạn bắt đầu trách mình thật yếu ớt, kém cỏi, không chịu nổi mấy âm thanh mà vô số con người va chạm hàng ngày.
Thầy bảo tôi viết một đoạn để biết nét chữ của tôi, có gì thì… Trước lúc thi, tôi hầu như không lo lắng, mọi thứ tôi nắm khá vững. Hãy làm một chút miêu tả về âm thanh phố xá. Có thể cháu thấy bình thường, cháu không cảm thấy gì nhưng thực sự cả nhà lo sốt vó.
Nhưng vấn đề là tinh thần thật khó chia phần. Họ sẽ luôn phải cúi đầu. Nhưng rồi ta nhìn thấy thị trường ảm đạm hiện tại của thơ văn.
Xong rồi điên hoặc chết là xứng danh một con người hiếu nghĩa ư? Trước đây bạn tưởng việc viết của mình chỉ là chơi, chẳng ảnh hưởng gì đến sức khỏe. Tôi bỗng không thấy xấu hổ khi mình khóc.
Hoặc những việc bùng nổ sự bất mãn hơn thế. Đến lúc này chúng ta sẽ đều hy vọng những người đó thiện. Lúc đó tôi không sợ bẩn, sợ mất lịch sự mà tôi muốn mình thật bẩn, thật ti tiện.
Nhưng ở đây các bác sẽ giúp cháu trở lại nhịp sinh hoạt bình thường mà tự cháu phá vỡ. Tôi cũng chả để ý những cái tiếp theo anh ta có vứt vỏ xuống đất không. Nhưng bây giờ có mua cũng không ăn thua rồi.
Tôi bảo: Mẹ không tin con à? Mẹ lặp lại: …chỉ cần bếch đít một chút. Tôi không khoái trò ăn vạ, giả điên. Kiếm tiền cuối cùng cũng để làm gì.