Lệnh trên bắt tôi coi việc vận tải những chất nổ. Khi người ta mệt quá thì dù sấm sét bên tai hay ở giữa cảnh bom đạn người ta cũng cứ ngủ được như thường. Tôi có cảm tưởng sắp bị thần kinh suy loạn".
Ông không thèm ngó tới những bức thư khen chương trình các buổi quảng cáo của ông, mà đòi được coi những bức thư chỉ trích. Bà vui vẻ vẫy lại và bảo: "Con đợi đó nhé. Ngay đến nay, tôi vẫn sung sướng đã được nằm tĩnh dưỡng trong một năm,vì đó thực sự là một năm hạnh phúc và hết sức hữu ích.
Nhưng tôi biết rằng bác sĩ Samuel Johnson nói: "Lòng biết ơn là kết quả của một giáo dục cao đẹp. Mỗi đêm, ông nghiêm khắc soát lại những hành vi của ông. Mỗi ngày ngủ một giờ vào lúc năm, sáu hay bảy giờ, tức là bạn đã tăng thêm 60 phút cho đời sống hoạt động của bạn hay nói cho rõ, bạn đã kéo dài thời gian bạn thức trong một ngày.
Xương sống bị thương nặng tới nỗi gân giựt lên dữ dội. Ông là chủ bút tờ báo Philadelphia Bulletin và khi diễn thuyết trước học sinh một trường trung học, đã hỏi họ: "Những trò nào đã từng thấy xẻ gỗ [17], giơ tay lên". Sau khi đã khám kỹ cơ thể tôi, ông nhận rằng bệnh tôi thuộc bệnh thần kinh.
Howell, nay đã quá cố, nói với tôi rằng khi còn là một viên giám đốc trong uỷ ban U. Các bà cảm thấy khoan khoái, nhẹ nhàng. ảnh hưởng của ngoại giới rất nhỏ.
Hãng đánh cá với thân chủ rằng những tai nạn mà họ lo đó không bao giờ có hết. Nhưng thú thật cùng bạn, cả hai việc cốt yếu kia, tôi không làm việc nào. Ông xem như thế thì vợ chồng tôi đã phải ly dị nhau, điều đó cũng không còn gì đáng lạ.
Họ cho rằng không được mài đũng quần ghế một Đại học đường là một điều bất lợi. Stanton, Bộ trưởng Bộ chiến tranh, một hôm bất bình, bảo ông Lincoln là "một thằng điên". Làm như vậy mà có thể thay đổi luôn được cả đời bạn nữa thì cũng bõ công lắm chứ! William James trong bài tuỳ bút Kinh nhật tụng về đạo xả hơi nói: "Sự căng thẳng, hấp tấp, lăng xăng, hổn hển, cuồng nhiệt của đời sống người Mỹ.
Chúng tôi trân trọng tặng nó cho hết thảy những bạn đương bị con sâu ưu tư làm cho khổ sở trằn trọc canh khuya, tan nát cõi lòng. Lúc đó tôi dường như ở một con đường cùng, đứng trước cửa m ti mở sẵn. Đã không hy vọng là một người hoàn toàn thì nên noi gương E.
Mỗi ngày làm một việc thiện để làm nở một nụ cười trên môi người quanh ta. Rồi một trận bão tuyết ào tới, tuyết đóng nặng trên mỗi cảnh, mỗi nhánh. Tôi đi bộ non hai cây số để tới trường học, chỉ có mỗi một lớp.
Tôi hoảng lên, la lớn, chắc chắn là sẽ chết. Người nhà tôi thu xếp cho tôi được rảnh tối thứ bảy, vì biết tôi bỏ ra một phần buổi tối để tự xét mình, soát lại và tự phê bình hành vi trong tuần lễ. Và cũng không bao giờ chúng mở miệng cám ơn nữa.