Về sau tôi lại tin rằng, đó là do trí não đần độn của mình. Có lẽ trong số các anh không ai biết được tôi đã từng là một người nô lệ ở Syri? Babylon chỉ có một điểm thuận lợi duy nhất là đất đai khá phì nhiêu do dòng sông Euphrate mang nhiều phù sa bồi đắp hàng năm.
- Tâu bệ hạ, đó là một yêu cầu rất thiết thực. Bởi vì, đối với những trò này, họ có thể vạch ra những điểm bịp bợm ngay lập tức. Chính vì nghĩ như thế nên ông đã cố gắng làm việc.
- Đúng là một câu chuyện rất thú vị. Kế hoạch này đã có mười hai người tham gia. Quy mô xây dựng của nó có thể sánh ngang với các kim tự tháp vĩ đại ở Ai Cập.
– Nhìn dáng vẻ ngày nay, tôi nghĩ ông đã là một người rất thành đạt. Nhìn số tiền tích lũy không ngừng tăng lên, đôi khi tôi cũng có ý định tiêu pha một ít như mua những món đồ ưa thích nào đó, nhưng tôi đã khôn ngoan biết kiềm chế lại. Nếu bạn đặt ra nhiều tham vọng vượt quá khả năng của mình thì chắc chắn bạn sẽ không thực hiện được, mà có khi còn chuốc lấy sự chán nản và những suy nghĩ tiêu cực.
- Cháu nghĩ ta đang lừa gạt cháu ư? – Ông Algamish nói tiếp – Nhưng thật ra ta đang trả công cho cháu gấp ngàn lần so với công sức mà cháu đã bỏ ra đấy, nếu cháu đủ thông minh để nắm bắt chân lý ta vừa nói. - Bà ấy có xin ý kiến của anh về việc sử dụng số tiền vay đó không? Nhưng cháu vẫn không hiểu nổi tại sao ông lại trở thành một kẻ nô lệ?
Điều này khiến cho tôi thích thú và tập trung nỗ lực làm việc nhiều hơn. Ông bàng hoàng nhận ra đó chính là Kẻ cướp biển ngày trước. Tuy nhiên, anh ta bảo rằng ưu tiên để con mua trước, vì anh ta phải trở về nhà lấy tiền rồi mới góp vào được.
Tôi không biết phải làm sao nữa! Trước đây, ông ta là một ông chủ tốt. - Còn tại sao nữa? Đó là vì khi tôi tỉnh mộng và nhớ ra cái túi của mình đang lép xẹp, thì cảm giác bất mãn chợt ùa đến vây bọc lấy tôi. Nhận được sự khích lệ của mọi người, người thợ dệt vải nói tiếp:
Mười năm trôi qua và Nomasir thành đạt quay trở về ngôi nhà của cha mình đúng như đã hẹn. Bởi vì nhờ có lời khuyên khôn ngoan của anh, tôi đã hưởng được một ngày nghỉ ngơi rất thoải mái. Con nhận thức rằng, trước tiên mình phải hiểu được nó, sau đó mới hy vọng tạo ra và gìn giữ được vàng.
Những đồng tiền vàng va vào nhau tạo nên âm thanh lẻng xẻng và cái túi da nặng trĩu đang đong đưa qua lại ở thắt lưng khiến anh vô cùng thích thú. Bây giờ thay vào đó, con xin biếu cha hai túi vàng này. - Làm việc nhiều để được cái gì, hả Megiddo? – Zabado chen vào.
Thế là, tôi được giao cho bà Sira và ngày hôm đó tôi phải dắt lạc đà cho bà ta trong suốt cuộc hành trình về quê thăm mẹ bà ấy. Mỗi lần gieo, chủ cái luôn cầm chắc phần thắng trong tay, ít nhất một khoản bằng một phần năm của số tiền đặt cược. Tôi cưỡi trên lưng một con lạc đà và dắt theo một con đi suốt cả đêm rồi cả ngày kế tiếp sau đó, lòng lo sợ về số phận của mình.