Con đừng làm mọi người buồn nhưng mọi người chả bao giờ chịu đừng làm con buồn. Còn đờ mẹ vốn dĩ nghĩa của nó đã đa số chẳng sạch sẽ gì. Những lúc này là lúc người ta lạnh nhất và có thể có hoặc không nhiều hơi ấm nhất.
Tất cả đều không sâu đậm. Nhưng không thích vì nó cũ, lại có vẻ như trốn tránh. Bố xuống đường đi bộ về trước.
Mân mê hoài cuốn anbum. Cháu không tranh luận, không đủ sức tranh luận. Khi bạn rơi vào những thử thách này, bạn thấy mình được rèn luyện và to đầu hơn.
Ông cụ nói được nhưng rất khó khăn. Nó tỏ ra xảo quyệt bằng cách tạo nên những dữ kiện rất thật, thật đến tận tiếng còi xe ngoài đường, thật đến cả cái mụn sau gáy, thật đến cả cách cư xử của những người quen. Nơi mà dù thể xác đang trong trói buộc, những hoạt động sống trong nó vẫn có thể tự do.
Câu chuyện đó là của phương Tây, cách đây hàng thế kỷ và có ý nghĩa khác. Đồ của chú toàn thứ lởm khởm quá đát. Sống là gì nếu không biết chịu đựng nhau.
Em không viết cũng vì em muốn chăm sóc cho anh nhiều hơn. Và chúng còn được chăm sóc kỹ hơn. Mà đâu cứ phải là tình yêu mới gần nhau được.
Nó dễ là một cú sốc nếu không chuẩn bị kỹ. Nhưng những thứ đó hơi hiếm. Ở những thời điểm bắt đầu trưởng thành, tôi thi thoảng nghĩ đến cảnh mình đứng giữa một đoàn xe phân khối lớn của bọn đê tiện, bên cạnh là một người bạn gái.
Tiền rồi sẽ có rồi sẽ mất nhưng ngại tiền khi chưa kiếm ra. Con người cần được ôm ấp, vuốt ve. Cái này không rõ lắm.
Cháu ở đây với các bác là cháu quí các bác, các anh chị lắm. Nó chỉ là cái truyền sức sống vào mục đích (nếu có), làm chúng trở nên đẹp đẽ và rung cảm. Tôi còn phải khỏe hơn cậu nhiều chứ.
Không bắt nạt nổi con gái thì nó bắt nạt chó mèo… Trong lòng thằng con trai nào cũng đầy ức chế và bất mãn. Sợ những người phụ nữ gần gũi mình sẽ yêu mình, sợ yêu mình họ sẽ sớm thấy khổ nếu họ không có một bản lĩnh cao cả. Ta cũng được đi câu.