Cậu chắc còn nhớ mẹ cậu đã nhiều lần sẻ bớt thức ăn cho chúng tôi vì bà hiểu là cuộc sống của nhà tôi khó khăn như thế nào. Mất hết gần một ngày, cuối cùng Nott cũng tìm gặp được ông ta. Có lẽ mình nên lên trên ấy.
Ông cũng thấy vui vui khi thấy người bạn thời niên thiếu - đã nửa thế kỷ nay mới gặp lại - của mình lại muốn kể cho ông nghe một câu chuyện cổ tích ở vào cái tuổi đã bạc trắng mái đầu. Bí quyết thành công và may mắn của Max nằm ở câu chuyện kỳ diệu mà người ông đã kể lại cho Max từ nhiều năm trước. Đoạn ông rút thanh kiến quý bên mình trao cho hiệp sĩ.
Sid im lặng hồi lâu và chợt ngước nhìn thẳng vào mắt Merlin. Chàng điều khiển con ngựa bạch mã chạy từ từ về nơi có mảnh đất của mình. Nó không thể nào mọc được ở đây.
" Vì thế Nott quyết định không tin lời của thần Gnome. Nott - hiệp sĩ áo đen, một trong hai người còn lại lên tiếng: - Và điều quan trọng hơn cả là chính anh không hề mong rằng mình sẽ tình cờ tìm ra cây bốn lá mang lại sự may mắn vô tận cho mình.
Thật ra, Sid cũng cảm thấy rất rõ cái khả năng hiếm hoi của mình khi chàng chọn vị trí ngẫu nhiên này. Seqouia im lặng suy nghĩ. Đột nhiên, từ đâu đến một ông già dáng vẻ mệt mỏi ngồi xuống bên cạnh Max.
Đừng lãng phí thời gian ở đây nữa. Với thanh kiếm trên tay, chàng vừa ngủ vừa canh chừng thú dữ. Sid vẫn còn chưa hết bàng hoàng khi được chứng kiến cảnh tượng thật kỳ lạ đó thì lại thấy bối rối trước vấn đề mà mình vừa gây ra cho Bà chúa hồ.
Các người phải băng qua mười hai ngọn đồi mới đến đó được. " Vì thế Nott quyết định không tin lời của thần Gnome. - Dĩ nhiên rồi! Còn ai khác hơn là Sequoia nữa đây.
- Thưa Bà chúa hồ, tại sao nước lại không chảy khỏi hồ? Tất cả các hồ đều có mạch nước chảy lưu thông mà. Đối với những người chỉ tin vào vận may thì việc tạo ra những điều kiện để được mya mắn xem chừng thật ngớ ngẩn. Bạn hãy dám tin, ước mơ và áp dụng một cách thông minh những bí mật trên đây.
Ông ta là một phù thủy bậc thầy tính tình nghĩ hiệp và rất giỏi các phép thuật cùng với kiến thức uyên bác nên rất được mọi người xa gần nể phục, kính trọng. Khi ngựa chạy, cây kiếm đã tạo nên một đường cắt sâu. Tôi không có nhiều sự lựa chọn lúc đó.
Nhưng ta chưa hề nhìn thấy rễ của cây bốn lá nào trong khu rừng này cả. Chúng chỉ thích rong chơi suốt ngày và luôn để việc cần làm hôm nay đến "ngày mai" mới làm. Sid hết lời cảm ơn thần Gnome.