Hãy tưởng tượng bạn đang ngồi trong phòng khách với một chiếc bút và tờ giấy. Nhưng sự thật là chỉ có ba lý do sau, mỗi lý do đều liên quan đến từng giai đoạn ghi nhớ: Sự liên tưởng điều khiển trí nhớ của chúng ta.
Chúng ta cũng biết cái gì nằm ở bên trái và bên phải ti vi,… Những gì chúng ta cần phải làm là liên kết các thông tin mới mẻ với những đồ vật này. Ở đó, chúng ta có toàn quyền lựa chọn cách học cho mình. Tôi có thể đảm bảo chắc chắn rằng bạn không bao giờ sử dụng đến nó…
Các nguyên tắc tạo ra sự liên kết giữa các công việc phải làm và danh sách các đồ vật trong bếp cũng rất quan trọng. Bất kể khi nào tôi làm công việc đòi hỏi suy luận, như nghiên cứu hoặc viết, tôi luôn chọn các quán cà phê. Nhưng lại đáng buồn thay, ở nhiều ngôi trường, học sinh lại không được chọn tốc độ học phù hợp cho mình.
Đó có thể là khói, nước, sự chuyển động của đồ vật và cả hiệu ứng âm thanh đánh bại cả những người làm nên bộ phim Nightmare on Elm Street (Ác mộng phố Elm). Khi thầm nhủ như vậy bạn tiến đến cái đầu đĩa, lấy các đĩa phim ra và cho vào túi xách. Đồng ý là chúng ta có thể ghi nhớ kém những điều cụ thể nào đó.
Chú chó này đang định mua một ngồi nhà (house) (nó hy vọng sẽ tìm được một ngôi nhà qua mạng). Cách mạng Pháp thành công năm 1789 và bạn dễ dàng nhớ con số này vì nó có một quy tắc thứ tự là 7, 8, 9. Họ lo lắng về việc con họ đạt kết quả học tập rất kém.
Cách này cũng đúng nhưng hơi hời hợt. Sự liên tưởng này phải được thay đổi. Chúng ta có thể lấy ra nó một cách nhanh chóng vì nó được ghi trong đầu chúng ta.
Một số giáo viên và trợ giáo vô cùng chán nản vì phải mất hai tuần để nhớ tên các học sinh của họ, trong khi những người khác với thái độ thờ ơ lại có thể nhớ được tên của toàn bộ học sinh chỉ trong một giờ đồng hồ. Bạn không cần phải đọc to tên của chúng. Con gái tôi không trả lời câu hỏi này.
Và chúng ta không thể thấu được những sự việc có vẻ phi lý này. Có người của buổi sáng và người của buổi tối. David Copperfield, một ảo thuật gia nổi tiếng thế giới, có khả năng hô biến một toa tàu.
Bạn cần làm việc này thật lặng lẽ (nên nhìn lại ảnh một lần nữa): “Nhóm AMPR… A – Anish, anh bạn người Ấn Độ, M – Mei, P – Pumiko, R – Robert. Vì vậy, hãy để tôi nói cho bạn nghe một bí mật – Winston Churchill thường xuyên ngủ trưa khi còn là Thủ tướng Anh. Trong một buổi biểu diễn của Ali, một nhà báo kỳ cựu – người đã phát chán cái tính khoe khoang của anh ta – đã tiến lại gần và hỏi: “Ali này, anh có thể cho tôi biết anh chơi golf tốt như thế nào không?”
Ông ấy mặc chiếc áo choàng và đội chiếc mũ miện màu xanh. Thông tin tràn ngập đã mang lại sự hào nhoáng cho các tư vấn viên và chuyên gia mà mục đích duy nhất của họ là… (Phần còn lại của câu trả lời). Nghe – hãy lắng nghe âm thanh những quả cam va đập vào chiếc chảo rán.