Tôi nằm trên gác, đọc hoặc viết. Trước đó, lúc nghe mẹ khóc bên cạnh, tôi đã muốn ôm lấy mẹ, gục đầu vào vai mẹ. Và càng thể hiện sự vô học khi trở thành câu cửa miệng đầy vô tư.
Bác chạy chọt giúp một người vì thân tình thì lại làm mất cơ hội của một người vươn lên bằng năng lực. Hơi lo cho bác vì ca này khá nặng. Vẫn người, chân tay đầy đủ nhưng không tài nào nhìn thấy mặt.
Vết xước dài gần cùi chỏ do ngã trên sân ximăng trong trận thua vừa xong nóng ran lên như dán cao salonpas. Cái đó sẽ là một đại diện nhỏ cho tinh thần tự chủ và sự hoà nhã. Nhưng nhìn thấy nhan nhản và ai cũng biết thì lương tâm và danh dự chung có vấn đề.
Có thể cháu thấy bình thường, cháu không cảm thấy gì nhưng thực sự cả nhà lo sốt vó. Đã không ít lần phân tích các lí do mình ngại dùng tiền. Đó là, cháu chả bao giờ thấy mình thiệt thòi gì cả.
Đó là một quyền chính đáng nếu thực sự họ có trách nhiệm. Mà dù có biện chứng ảo giác nhiều khi thật hơn thật thì bạn vẫn tin vào tính chân thật của đời sống. Nhưng em nghĩ không phải cháu không biết tôn trọng mọi người đâu ạ.
Nhưng đó là chuyện lâu rồi. Hay không được thấy hết những giá trị họ luôn có. Em sẽ bế con hôn lên trán anh mỗi lúc anh bắt đầu sáng tác.
Thời điểm khó chịu nhất là lúc thức dậy và lúc nằm chờ ngủ. Không thì rồi nó lại trở thành một thứ đàn ông đầy ngộ nhận và hằn học. Vì những việc như thế mà chúng ta có thể bỏ qua những lúc vô lí, hết sức vô lí của họ; khi hiểu cách giải quyết dứt khoát, nhanh gọn như một thói quen sẽ không tránh khỏi độc đoán, duy ý chí.
Liệu cái việc mong muốn và hành động để song song với làm cái gì đó, tạo ra cả bước đệm nhận thức (luôn có những người tạo những bước đệm nhận thức ở những cấp độ khác nhau) có phải là công việc mang tính nghệ thuật không? Đây là thời điểm thần kinh mệt mỏi nên bạn hay bị hoang mang như thế. Mẹ không giúp được tôi đâu. Cả những ý nghĩ này cũng quá cũ.
Ai dẫn đi đâu thì tôi đi… Và sự vất vả, bệnh tật của họ nữa. Anh sẽ đánh mất lòng can đảm và tình thương chắt chiu của mình, có thể mất mãi mãi vì lúc mệt mỏi quên rằng: Đó chỉ là một sự mờ nhạt tạm thời của khao khát để cân bằng và nhẫn nhục.
Anh chàng bên trái ngồi im nãy giờ quay sang nói với tôi: Quả đấy đá má ngoài, bóng xoáy vào trong, dễ vào hơn. Mở tủ ra, thay quần áo. Tất cả đều không sâu đậm.