Chúng nhan nhản và đầy bon chen. Cho đến bây giờ vẫn thế, họ vẫn luôn chứng kiến tôi nằm ườn, viết lách, gõ, và đi đá bóng. Con nghe lời bác nào.
Khá nhẹ nhõm và yên bình. Hắn biết vì hắn đã từng. Trơ trọi giữa phố đông.
Có điều bác che bóng khéo quá, cứ câu giờ cho đến hết trận đấu thì thôi. Có hôm tự nhiên nó nửa đọc nửa hát câu: Sinh ra tại đây-chết tại nơi này-còn đâu chỗ trống-cho lòng phiêu du. Sau khi ngáp chừng ba cái trở lên.
Ừ, ta chỉ là cái miệng cô gái xinh xắn tóc vàng trong tivi kia đang đớp đớp cái đuôi con mèo nghệ thuật nằm trên nóc. Hình như có người yêu rồi nhưng mọi người cứ đùa đùa gán ghép. Quay chậm lại thì bảo: Ôi đá vào nhiều thế.
Về sau, nàng là một cái gì đó mà tôi dựa vào, tôi kiếm tìm mỗi khi đến lớp. Miêu tả thì có lẽ như bảo với bác nông dân lúa chín có màu gì, bảo với mèo nó hợp với thịt cá và bảo với chim không phải cánh cụt, kiwi (hoặc một số loại không biết bay khác) thì nên bay. Khi mà sự chịu đựng ấy khiến họ tiếp tục công cuộc dạy dỗ để bạn trở thành một thằng đàn ông mà con gái nó không coi thường.
Và sự chậm chạp trong việc xoay trở cũng đánh mất thời gian để đọc trận đấu. Không làm ác theo cách này thì cũng làm ác theo cách khác mà thôi. Đôi lúc là lạ một cách ngộ nghĩnh và khó hiểu.
Cũng không được đọc truyện nữa. Lúc ngồi rỗi thế này, các ý nghĩ tha hồ nhảy nhót trong đầu. Tôi đùa: Bác cho cháu gặp để cháu tẩn một trận can tội hớt lẻo.
Một tuần đi học có hai buổi cháu không thể nói là mệt được. Tua nhanh thôi, mệt rồi. Và họ chấp nhận chúng như một tất yếu khách quan.
Đó là cái con người có thể làm được nếu biết diệt dốt. Tôi bảo ông anh muốn nó sục thì bấm cái nút tròn bên trên thành bể. Hy vọng bạn chưa chết trước khi viết tiếp đoạn này.
Kẻ đang viết cũng có thể là một quân cờ thí trong đời sống. Cái nào không nhớ được thì cũng tốt. Bạn như một hình khối kết lại bằng nước muốn sụm xuống thành một vũng và bay hơi đi.