Những thứ đáng ghét nhất. Đang có cảm giác người mất hết sức lực, đi bộ cũng đau mà vào sân có thể thi đấu khá bình thường. Định tung lên mạng hai cái ảnh chụp hoa sữa lúc đầu mùa nhưng máy scan hỏng.
Ấy, đừng bảo tở hoang tưởng. Bây giờ ghép một số mảnh lại thành một miếng, gõ và tung lên mạng là một công đoạn có khi còn vất vả hơn. Thằng em tôi đang tuổi trưởng thành.
Con uống thuốc đi… Tôi vẫn dán mắt vào trang sách vô nghĩa trước mặt. Trước mỗi đợt đội ta tấn công thì rộ lên như phong trào. Không chắc tại số phận.
Nhưng xã hội đã trót phản ánh vào tâm thức và như nước gõ lên đá đến vô số lần mà tạo thành vết lõm. Khi mà tôi lạc loài. Chúng ta cùng bắt chước nhau và vô thức tốt hơn từ đó.
Nếu quả vậy thì sự ra đi của bạn há chẳng phải là một giải pháp tốt cho cả hai bên khi không tài nào dung hòa được. Hai khoang thiện, ác. Có quyền chọn lựa giữa sống thiện và ác.
Anh họ tôi cũng làm cảnh sát, thi thoảng đến phường anh ấy chơi tôi có đọc thấy những điều Bác Hồ dạy lực lượng công an, cảnh sát nhân dân: …Đối với dân phải lễ phép hòa nhã… Trong công việc phải cần kiệm liêm chính… Vậy mà, ngay trước mắt tôi thôi, có một ông vừa bị giam xe, một chú gọi lên gác giải quyết, lúc sau, có chú xuống mở khóa cho ông ta về… Ông Diểu tức giận giương súng. Có lần bạn tự hỏi hay bạn làm thế để có cớ không phải đi học.
Mà đến cả thiên tài lãnh đạo cũng khó tránh khỏi những quyết định tầm thường. Xung quanh là người. Ta chẳng cảm thấy quái gì cả.
Trái lại, còn có thể tỷ lệ thuận. Chúng xèo xèo sền sệt. Và nếu họ còn mong muốn làm xã hội tốt đẹp hơn, họ có ít nhất một điểm tựa tinh thần.
Tôi chỉ ngắm nhìn và nghe và ngửi chúng tôi. Bán hết nội tạng, ruột gan phèo phổi. Yêu say đắm là chơi.
Nên có thể thấy phần lớn loài người chưa có được đồng thời hai yếu tố nghị lực và tài năng để chơi kiểu bon chen được gọi là cạnh tranh lành mạnh đó. Sở dĩ bạn biết giờ giấc khá chính xác là vì lúc trời hửng lên đã có cái đồng hồ để bàn, nằm ở giường là nhìn thấy. Những cái đó làm bạn dịu lại, nhẹ đi.