Cho thì thôi nhưng nhận thì không phủi tay được. Nhà văn bỗng thèm nụ cười trong im lặng của nàng. Chừng nào cậu còn nghe lời tớ.
Câu này (nếu là của ông Phật) thấy hẹp nhất (trong những câu minh triết từng biết). Đôi khi sự kiếm tìm hay hơi lo lắng đem lại cho con người cảm giác phấn khích. Vậy mà em chỉ bảo: Em chịu!.
Hai anh em kéo co vài lần bỗng bạn thấy mình không thấy mặt ông anh. Chúng cố víu vào những kẽ ngón tay. Tôi cứ tà tà gạt chân chống.
Bác bạn chắc cũng đang phải tất tả và chờ đợi trong đó nhưng sự chờ đợi dằng dặc ở ngoài cổng làm bạn nóng đầu. Bao nhiêu năm bạn sống theo cách đó và bạn nhận được thông điệp của sự mệt mỏi ngập tràn các ngóc ngách mà cơ thể bạn có thể chứa được. Và bạn cần nghỉ nếu không muốn chết sớm.
Cũng có lần vụt nhưng với da thịt nó thì chỉ như muỗi đốt gỗ. Tôi gần như không cảm thấy hơi ấm bạn bè hay gia đình. Hì, tất nhiên nếu quí bà kia định sàm sỡ bạn thì lại là chuyện khác.
Đến lúc bác gắt: Bác bảo xuống ăn sáng có nghe không nhỉ! Rồi lên cầu thang, thì bạn mới cúi đầu lò dò bước xuống. Bạn tự hỏi bạn có phải là người cần nhiều lạc thú hơn mức bình thường. Tôi từng (và vẫn luôn) phân vân, mặc cảm trong cảm giác lợi dụng nghệ thuật.
Tôi sợ cảm giác yên bình lấp đi những sâu cay cần có. Đã nhủ viết lại sẽ nhạt đi nhưng dù sao thì cũng nên viết. Có lẽ sẽ rất lâu nữa hoặc không bao giờ tôi mới khóc lại được như thế.
Tôi rất hay chảy nước mắt. Vì những hình ảnh ấy còn luôn lưu trong óc bạn nên cùng với thời gian, bạn dạy mình phải biết kiềm chế vì những nỗi đau có thể biến bạn thành kẻ rất côn đồ và hành động ngu xuẩn. Ông anh cũng xịt xịt xịt lên đầu.
Ví dụ như chuyện bắt nghiện lúc nào cũng dễ chảy máu, xây xước, không biết có bị nhiễm Aids từ con nghiện không. Hết màn chào hỏi, bắt đầu cuộc hỏi cung ngọt ngào. Những người có tâm (nhưng không đủ điều kiện, khả năng giúp) sẽ gật gù thay vì có tật giật mình.
Nhưng mà còn như thế, ngoài bóng đá. 000 dành dụm được từ đầu tuần. Nhưng tớ không tin vào những kẻ than vãn và hay đòi hỏi thứ tự do mà bản thân không xứng với nó.