Tóm lại, gọi là lý luận, chứ kỳ thực chúng ta chỉ tưởng tượng ra những lý lẽ để giúp ta cố giữ những thành kiến cũ của ta thôi. Như vậy bạn đỡ tốn thì giờ và đỡ cả bực tức. Tôi khiêu vũ theo một lối cổ từ hai chục năm về trước.
"Nếu tôi dùng phương pháp của những người mướn phố khác, chắc chắn tôi đã thất bại như họ. Người đó ghét ông tới nỗi đã có lần công kích ông trước công chúng trong một bài diễn văn. Những bực vĩ nhân không phí thì giờ tự đắc, khoe những thành công của mình.
Rockefeller thỏa mãn nó bằng cách cất ở Bắc Kinh (Trung Hoa) một nhà thương tối tân để săn sóc hàng triệu người nghèo, mà ông chưa từng và sẽ chẳng bao giờ thấy mặt. Tôi nhận ngay rằng chú ấy hoàn toàn có lý mà tôi thì hoàn toàn có lỗi. Một tuần sau, áo đó quả nhiên hết thôi, và từ đó tôi hoàn toàn tín nhiệm cửa hàng đó".
Phải, rồi sao nữa? Bạn xoa tay hoan hỉ. Nhưng không thể nào nói cho lão già cứng cổ và xuẩn đó nghe được hết. Nhưng khi chị lại, bà Gent nói: "Chị Nellie, hôm nay tôi kêu điện thoại hỏi bà chủ cũ của chị.
Hết thảy chúng ta chẳng như vậy ư? Và ông khách hàng bực tức, người làm công bất bình, ông bạn mất lòng. "Ông (Wilson) bảo tôi rằng ông sẽ sung sướng lắm, nếu tôi chịu nhận chức Tổng trưởng Quốc khố. Thì ông phải im liền.
Lát nữa ra đường bạn sẽ gặp nó. Và mong người khác biết đến những ý tưởng, nhu cầu, ước vọng của ta. Trái lại, cứ khen không ngớt tài quản gia của bà, cứ khen thẳng ngay rằng bà hoàn toàn, đã duyên dáng mặn mà, đủ công ngôn dung hạnh lại còn là một nội trợ kiểu mẫu nữa.
Tôi muốn xin ông giúp tôi như vầy: 1. Và khi chúng tôi cần tới họ, họ vội vàng lại liền, có vẻ cảm ơn chúng tôi lắm". Tôi vui vẻ và thẳng thắn nhận ngay như vậy.
Những kỹ thuật gia giúp việc ông Andrew Carnegie biết rõ giả kim thuật hơn ông nhiều. Phải làm cho sự thực linh động, có thú vị, và kích thích người ta nữa mới được. Nhưng, tất nhiên là tôi chỉ học trong sách; còn ông, ông học một cách trực tiếp, học bằng kinh nghiệm.
Và bây giờ, tôi xin dặn bạn điều này. Mà nếu Bryan đi, tên tuổi của ông mà ai cũng biết, đủ làm cho người ta chú ý tới và tự hỏi ông tới với mục đích chi đây. Bổn phận của ông quản lý khách sạn này là thâu cho được nhiều lợi.
Khi bà hỏi anh ta làm sao mà dụ dỗ được nhiều đàn bà như vậy thì anh ta đáp: Thằng khờ nào mà chẳng làm được. Tôi nói rõ: không phải là vụ ám sát ông mà là cuộc hôn nhân của ông. Ông hỏi lại tôi: "Vậy theo ông, bí quyết đó ở đâu?" Tôi đáp: "Người ta nói rằng ông có thể gọi tên được mười ngàn người".